Monday, July 20, 2020

Suy Niệm Tin Mừng thứ Ba tuần thứ 16 Thường Niên

Suy Niệm Tin Mừng thứ Ba tuần thứ 16 Thường Niên

Hôm nay, Tin Mừng có lẽ đã làm chúng ta ngạc nhiên vì Chúa Giêsu đã tự hỏi : “ai mẹ ta?” (Mt 12:48), ,. Có lẽ chúng ta hay những người Do thái có thể nghĩ là Chúa đã thái độ bất kính đối với Đức Maria, mẹ của Ngài. Nhưng không phải thếi! Điều mà Chúa Giêsu muốn làm chomọi người đươc hiểu rõ là, trong con mắt của Ngài, của Thiên Chúa. Các giá trị quan trọng của con người không dựa trên xác thịt của con người, nhưng đựợc dựa trên việc xử lý tinh thần để chấp nhận ý muốn của Thiên Chúa: “Rồi Ngài chỉ cho các môn đệ và nói: ": "Đây là mẹ tôi, đây là anh em tôi.  Vì phàm ai thi hành ý muốn của Cha tôi, Đấng ngự trên trời, người ấy là anh chị em tôi, là mẹ tôi."Mt 12: 49-50). Vào thời điểm đó, ý của Thiên Chúa là Chúa Giêsu sai xuống với chúng ta để rao giảng Tin Mừng mọi người  lắng nghe và cho những người thực sự  nghe lời Chúa dạy. Đây là một sự ưu tiên hơn bất kỳ những giá trị ưu tiên nào khác, không có vấn đề kỳ thị. Và để tuân theo ý muốn của Cha Ngài, Chúa Giêsu Kitô đã để lại Đức Maria một mình và giờ đay Ngài đã ra dì và rao giảng nhưng nơi xa nhà.

Nhưng, những ai là người đã từng sẵn sàng tuân theo ý của Thiên Chúa hơn là Đức Maria? “Vâng, tôi đây là nữ tỳ của Chúa, xin Chúa cứ làm cho tôi như lời sứ thần nói."(Lc 1:38). Đây là lý do tại sao, Thánh Augustinô nói rằng Đức Maria, Trước tiên là đã chấp nhận Lời Chúa với một tinh thần vâng phục, và chỉ sau đó, Đức Maria mới được thụ thai với mầu nhiệm Ngôi Hai Nhập Thể trong cung lòng của bà.

Nói cách khác: Thiên Chúa yêu thương chúng ta theo sự thánh thiện của chúng ta. Đức Trinh Nữ Maria là người được may mắn nhất, và, do đó, là những người thân yêu nhất. Tuy nhiên, Thiên Chúa không yêu chúng ta bởi vì chúng ta có thể được nên thánh. Nhưng thật ra không phải thế mà ngược lại: chúng ta được nên thánh vì Ngài yêu thương chúng ta. Nhưng người đầu tiên mà tỏ lộ tình yêu thương chúng ta luôn luôn là Thiên Chúa (x 1Jn 4:10). Đức Maria đã chứng minh điều đó khi bà nói: “Vì Ngài đã đoái thương nhìn người tôi tớ thấp hèn” (Lc 1:48). Trong mắt của Thiên Chúa, sự khiêm nhường của chúng ta là điều hiển nhiên; nhưng Ngài muốn đưa chúng ta lên, để thánh hóa chúng ta.

 

Whoever does the will of my Father in heaven is for me (...) mother

Today, to start with, the Gospel surprises us: «Who is my mother? (Mt 12:48), wonders Jesus. It would seem the Lord is showing a contemptuous attitude towards Mary, his mother. Nothing of the sort! What Jesus wants to make quite clear is that, in his own eyes —God's eyes— the crucial value of a person does not lie on flesh and blood facts, but on the spiritual disposition to accept God's will: «Then He pointed to his disciples and said, ‘Look! Here are my mother and my brothers. Whoever does the will of my Father in heaven is for me brother, sister, or mother’» (Mt 12:49-50). At that time, God's will was for Jesus to evangelize those who were listening and for these ones to actually listen to him. This was a priority over any other value, no matter how dear. To abide by his Father's will, Jesus Christ had left Mary and now He was preaching far away from home. 

But, who was ever more willing to abide by God's will than Mary? «‘I am the Lord's servant’, Mary answered. ‘May it be to me as you have said’» (Lk 1:38). This is why, St. Augustine says that Mary, first accepted God's word with a spirit of obedience and, only afterwards, she conceived it in her womb for the Incarnation. 

In other words: God loves us as per our saintliness. The Virgin Mary is the most blessed, and, therefore, the most loved. However, God does not love us because we may be saints. It is rather the other way round: we are saints because He loves us. The first one to love is always our Lord (cf. 1Jn 4:10). Mary proves it when she says: «For He has looked upon his handmaid's lowliness» (Lk 1:48). In God's eyes our own lowliness is evident; but He wants to magnify us, to sanctify us.

 Reflection

Whoever does the will of my Father in heaven is for me (...) mother»

Fr. Pere SUÑER i Puig SJ (Barcelona, Spain)

Today, to start with, the Gospel surprises us: «Who is my mother? (Mt 12:48), wonders Jesus. It would seem the Lord is showing a contemptuous attitude towards Mary, his mother. Nothing of the sort! What Jesus wants to make quite clear is that, in his own eyes —God's eyes— the crucial value of a person does not lie on flesh and blood facts, but on the spiritual disposition to accept God's will: «Then He pointed to his disciples and said, ‘Look! Here are my mother and my brothers. Whoever does the will of my Father in heaven is for me brother, sister, or mother’» (Mt 12:49-50). At that time, God's will was for Jesus to evangelize those who were listening and for these ones to actually listen to him. This was a priority over any other value, no matter how dear. To abide by his Father's will, Jesus Christ had left Mary and now He was preaching far away from home.

But, who was ever more willing to abide by God's will than Mary? «‘I am the Lord's servant’, Mary answered. ‘May it be to me as you have said’» (Lk 1:38). This is why, St. Augustine says that Mary, first accepted God's word with a spirit of obedience and, only afterwards, she conceived it in her womb for the Incarnation.

In other words: God loves us as per our saintliness. The Virgin Mary is the most blessed, and, therefore, the most loved. However, God does not love us because we may be saints. It is rather the other way round: we are saints because He loves us. The first one to love is always our Lord (cf. 1Jn 4:10). Mary proves it when she says: «For He has looked upon his handmaid's lowliness» (Lk 1:48). In God's eyes our own lowliness is evident; but He wants to magnify us, to sanctify us.


No comments:

Post a Comment