Thursday, September 22, 2016

Suy NIệm Tin Mừng Luke 9:43-45 Thứ Bẩy Tuần 25 TN

Suy NIệm Tin Mừng Luke 9:43-45  Thứ Bẩy Tuần 25 TN
Qua bài Tin Mừng Hôm nay, chúng ta có hai cách để đọc và suy nghĩ.
- Chúng ta có thể đọc như là bài chia sẽ mà Chúa Giêsu muốn tâm sự với chúng ta, Chúa muốn nói đến sự chia sẻ gánh nặng này với những người môn đệ của Ngài và những ai muốn gần gũi với Ngài. Chúa biết các ngài không đủ sức mạnh để chịu đựng được cái nỗi đau thương khi kể cho các môn đệ yêu thương của Ngài về sự hy sinh, khốn khó mà Ngài phải chịu để làm theo Ý Thiên Chúa Cha.
- Chúng ta cũng có thể đọc bài Tin Mừng hôm nay như là một lời cảnh cáo của Chúa Giêsu cho các môn đệ biết rằng; Ngài muốn họ chuẩn bị tinh thần về sự đau khổ và cho cái chết của Ngài.
            Trong những tháng năm cùng rao giảng tin mừng với các môn đệ , Chúa Giêsu nói với các môn đệ nhiều lần rằng Ngài sẽ đau khổ và sẽ bị giết. Nhưng có thể là họ không hiểu được những lời Chúa tiên báo trước, họ chỉ mới nhớ lại những lời Ngài dạy bảo sau khi Ngài đã chết đi và sống lại từ cõi chết và ghi nhớ lại những dữ kiện sau cái sự thực đau thương phũ phàng, với Thập Giá trong quá khứ, họ đã được biến đổi, từ gánh nặng Thập giá đó họ sẽ có được sự mặc khải như bây giờ.
            Bài Tin Mừng hôm nay là một sự mặc khải bởi vì đã dạy cho chúng ta biết nhiều về Chúa Giêsu Kitô chính vì những lời Chúa phán hôm nay, chúng ta biết được rằng Ngài đã nhận thức hoàn toàn về sự đau khổ và cái chết của Ngài, nhưng Ngài không nói ra như một lời tiên tri đơn thuần. Nếu chúng ta biết cái chết đang chờ đợi chúng ta ngay bây giờ, bản năng đầu tiên của chúng ta sẽ cố tìm hết mọi cơ hội để tránh cái chết đó nếu có thể. Nhưng với Chúa Giêsu, Ngài đã không làm như chúng ta, tìm cách tránh né số phận của mình. Ngài biết những gì đang đến, sẽ đến Ngài can đảm, cam kết sẽ thực thi theo ý muốn của Chúa Cha. Cho dù Ngài đã biết về sự đau khổ và phải chết trên Thập Giá nhục nhã trước khi Ngài đã tập đọc được những chữ cái đầu tiên hay Ngài chỉ biết được cái số phận của mình sau này, Ngài luôn luôn biết rằng Ngài sẽ làm theo ý Chúa Cha, mà không làm theo ý riêng mình. Lạy Chúa xin Giúp cúng con có can đảm để làm theo ý Chúa.

Reflection
            I wonder when Jesus learned that he would die on the Cross, or if he always knew it. I mean to say, did he know it as a five-year-old boy or did he learn it at some point later in life? He was not taken by surprise: he teaches his disciples about the sufferings to come and he discusses the Cross with Elijah and Moses during the Transfiguration. We know that it was a great burden for him, as is clear from his prayers in the garden on the night before he died, but how long did he carry this burden?
            It seems to me that there are two distinct ways to read the Gospel today. We could read it as Jesus trying to share this burden with those closest to him, but they are not strong enough to help bear it, or we could read it as Jesus, knowing that his disciples would not be able to bear the burden that he carried but also wanting to prepare his disciples for his death, tells them about the suffering and death to come, but prevents them from understanding.
            It all depends on the phrase “Its meaning was hidden from them”, whether the meaning was hidden by their own obtuseness or Jesus actually prevented them from understanding. In the year leading up to the Cross, Jesus told his disciples many times that he would suffer and die. They did not understand then, but after he died and rose from the dead they remembered these teachings. Remembering them after the fact, with the Cross in the past, they are transformed, from the burden they would have been, to the revelation they are now.

            These words are a revelation because they teach us so much about Jesus Christ. Because of these words we know that he was fully aware of the death he would suffer, yet he does not say these words as a merely prescient person would. If you knew right now the death that awaits you, your first instinct would be to consider ways to avoid it, but Jesus does not begin planning ways to avoid his fate. He knows what is coming, and he is committed to doing the will of the Father. Whether he knew about the Cross before he learned his first words or if he did not know until the year before, he always knew that he would do the will of his Father, no matter what.

No comments:

Post a Comment