Monday, February 29, 2016

Suy Niệm Tin Mừng Thứ Bẩy Sau Tuần 2 Mùa Chay



Suy Niệm Tin Mừng Thứ Bẩy Sau Tuần 2 Mùa Chay
Tin Mừng hôm nay đáng lễ phải gọi là dụ ngôn về Người Cha nhân Tử, chứ không phải là dụ ngôn nó về người con hoang đàng, vì con không có gì là anh hùng, không có gì để khen cả. Nhưng nên được gọi là dụ ngôn về Tình Yêu thương của người Cha Nhân từ. Vì bài học hôm nay cho chúng ta thấy rõ tình yêu của một người cha hơn là thấy tội lỗi của người con.
            Qua Bài dụ ngôn dụ ngôn, Chúa Giêsu cho chúng ta biết rất nhiều về sự tha thứ của Thiên Chúa, như Người cha mong mỏi chờ đợi người con trở từng giây, từng ngày.. Bởi vì khi Người cha đã vui mừng khi thấy ngưòi con từ đằng xa. Khi người con đến, ông đã tha thứ cho anh ta mà không một có lời trách cứ. Đó một cách để tha thứ, khi đã được tha thứ là như được ban tặng một đặc ân, nhưng đó không phải là sự tha thứ mà Đức Giêsu muốn  nói đến.
            Sự trở về của người con hoang đàng không phải là sự kết thúc của câu chuyện. Còn người anh trai nữa, Ang đã thực sự không hài long khi biết rằng người em của ông mình đã trở về, Người Anh này đại diện cho những người Pharisêu tự mãn, những người chỉ muốn xem những tội nhân phải được tiêu diệt hơn là tha thứ và được cứu rỗi. Thái độ của anh ta cho thấy rằng những năm anh ta đã vâng phục cha mình, là những năm anh làm nhiệm vụ trong sự  khắc nghiệt và không phải là sự phục vụ trong yêu thương. Thái độ của anh ta là một trong những thái độ thiếu sự thông cảm hoàn toàn, nhưng người Cha luôn mong muốn anh có mặt trong bữa tiệc.
            Tiên tri Micah đã viết về tình yêu trung tín của Thiên Chúa. Chúng ta không thể đứng trước mặt Thiên Chúa nói rằng chúng ta công chính; Thiên Chúa mới là Đấng từ bi và nhân hậu.
            Lạy Chúa, cho chúng con thấy được tình yêu trung tín của Chúa và xin thương xót chúng con mãi mãi.

Saturday 2nd week of Lent
Today’s Gospel should never have been called the parable of the Prodigal Son, for the son is not the hero. It should be called the parable of the Loving Father, for it tells us rather about a father’s love than a son’s sin.
            It tells us much about the forgiveness of God. The father must have been waiting and watching for the son to come home, for he saw him a long way off. When he came, he forgave him with no recriminations. There is a way of forgiving, when forgiveness is conferred as a favour, but that is not the forgiveness which Jesus speaks about.
            The Prodigal’s return is not the end of the story. There enters the elder brother who was actually sorry that his brother had come home. He stands for the self-righteous Pharisees who would rather see a sinner destroyed than saved. His attitude shows that his years of obedience to his father had been years of grim duty and not of loving service. His attitude is one of utter lack of sympathy, but the Father includes him in the feast.
            Prophet Micah and psalmist write about the faithful love of God. We cannot stand before God saying we are righteous; it is God who is compassionate and merciful.
Lord, show us your faithful love and have mercy on us for ever.

Suy Niệm Bài Đọc Thứ Nhất, Thứ Sáu Tuần 2 Mùa Chay. (Genesis 37:3-4,12-13,17-28)



Suy Niệm Bài Đọc Thứ Nhất, Thứ Sáu Tuần 2 Mùa Chay. (Genesis 37:3-4,12-13,17-28)
Chúng ta sống trong một nền văn hóa bị loại bỏ hơn 3.000 năm về trước,  từ thời Giacóp (Israel). Tuy nhiên, chúng ta có thể tự hỏi tại sao ông Giacóp đã thiên vị ông Giuse hơn anh em của ông một cách rất rõ ràng trong thanh thiên bạch nhật. Nhưng ông có biết đâu những gì hậu quả mà có thể có xẩy cho người con “cưng” của ông như sự oán giận, ghen ghét, và thậm chí cả sự thù hận?  
            Như tình yêu của ông Giacóp dành cho ông Giuse là biểu tượng tình yêu của Chúa Cha đối với người con yêu dấu của Ngài là Chúa Giêsu.  Ông Giuse là nh ảnh của Chúa Kitô, Như  anh em của ông ta Ông Giuse đã chối ông, nhưng cuối cùng ông đã trở nên nền tảng cho những người Do Thái ở Ai Cập. Cũng trong một nghĩa nào đó, những người  Biệt phái và luật sĩ người Do Thái đã ghén ghét, chối bỏ và hành hạ Chúa Giêsu, nhưng rồi Ngài đã mãi mãi trở thành nền tảng của Giáo Hội. (Mt 21:42).
            Ông Giuse đã không phải chỉ được cha mình yêu thương bởi là "con riêng của lúc tuổi đã già ." Nhưng ông Giuse cũng đã có một giá trị đức hạnh và có lẽ vì thế mà ông được Thiên Chúa ban cho ông những ân sủng đặc biệt của Ngài. Thánh Têrêxa Hài Đồng, nhắc nhở chúng ta rằng Thiên Chúa yêu thương mỗi người chúng ta vô cùng, mặc dù Ngài chỉ lựa chọn một số người cho một mục đích đặc biệt nào đó sẽ đem lại tình yêu của Ngài cho tất cả.
            Thiên Chúa mời gọi chúng ta luôn luôn phải biết vươn tới tiếp xúc với những kẻ thù của chúng ta, với những người chúng ta không thích, Ngài không muốn chúng ta phải sống trong những tội lỗi của chúng ta, nhưng Ngài muốn chúng ta được sống vô tư, không bị ác cảm trong tội lỗi, hận thù, ghen ghét và lòng chua xót.
            Nhưng, chúng ta muốn buông xả những sự thù hận và những giận dữ trong chúng ta, hay chúng ta muốn tiếp tục với  tội lỗi của chúng ta?
            Chúng ta hãy chiêm ngưỡng tình yêu của Thiên Chúa đã ban cho chúng ta khi Ngài sai Con một của Ngài là Đức Kitô để cứu chuộc chúng ta khỏi mọi tội lỗi. Thiên Chúa đã yêu thương chúng ta vô bờ, vô bến, còn chúng ta, chúng ta có muốn ở lại trong tình yêu của Ngài?


A reflection on today's Sacred Scripture:  Israel loved Joseph best of all his sons. (Genesis 37:3)
We live in a culture more than 3,000 years removed from the time of Jacob (Israel). Nevertheless, we might ask ourselves why Jacob was so obvious in favoring Joseph over his brothers. Didn't he know what effect that would have--the resentments, jealousy, and even hatred? Some scripture commentators remind us that the patriarchs of the Old Testament, even though they were instrumental in carrying out God's plan for His people, had their human flaws. More significantly, the Church Fathers were quick to recognize the symbolism and the foreshadowing of Christ in the Jewish Scriptures.
            As Jacob's love for Joseph represents the Father's love for His only begotten Son, so Joseph prefigures Christ. As Joseph was rejected by his brothers but ultimately became, in a sense, the cornerstone for the Israelite people in Egypt, so Jesus was rejected by the Jewish high priests and Pharisees and became, forever, the cornerstone of the Church. (  Matthew 21:42)  Joseph was not simply favored by his father as "the child of his old age." Joseph was highly virtuous and perhaps exuded an aura of being touched by God's grace. According to St. Ambrose (Homilies on Genesis 61.3), this virtue and grace can be seen as the primary reason for Jacob's special regard for his son Joseph.  Another saint closer to us in time, St. Therese of Lisieux, reminds us that God loves each of us infinitely, even though He singles out some for a special purpose that brings His love to all:
"When [narrow-minded creatures] see a soul more enlightened than others, they conclude that Jesus loves them less than this soul. . . . Since when has the Lord no longer the right to make use of one of His creatures to dispense necessary nourishment to souls whom He loves?" (St. Theresa of Lisieux, Story of a Soul, Ch. 11, 4)
- Lawrence Martone, OCDS
 

Suy Niệm Tin Mừng Đọc bài thứ Năm Tuần thứ Hai Chay (Luke 16:19-31)



Suy Niệm Tin Mừng Đọc bài thứ Năm Tuần thứ Hai Chay (Luke 16:19-31)
Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu đã cho chúng ta một câu chuyện mà chúng ta đã thấy mỗi ngày trong xã hội Viêt Nam của chúng ta.. Những đại gia giàu có, họ giàu có trên sự bốc lột, trên mồ hôi và nước mắt của những người dân lao động, chân lấm tay bùn,  Nhưng họ lại chịu khó nhịn nhục luồn cúi, nơi những kẻ khác có quyền và có tiền hơn. 
     Trong cuộc sống của chúng ta hôm nay, có thể chúng ta đang bị tê liệt, có lẽ chúng ta đang rút vào trong cái vỏ ốc của xã hôi để làm lơ hay quên đi những người ăn xin ngoài đường phố, hay những người kém may mắn không nhà kiếm sống hằng ngày trên đống rác, hay lang thang khắp mọi vỉa hè để bán sổ số. Làm ngày, làm đêm vẫn. không đủ mua gạo sống qua ngày. Có lẽ chúng ta đã có được cuộc sống tạm đầy đủ nên chúng ta cố quyền sống vô tư, đó cũng chỉ là sự thường tình?. Khi một số các em nhỏ đã bị tước đoạt cái tuổi thơ, và sự vui đùa hồn nhiên của chúng để lang thang khắp phố bán từng tấm vé số, kiếm cơm cho gia đình. Có những cha mẹ nhẫn tâm đã bán con cho người ngoại quốc để lấy vài trăm bạc!.
            Cuộc sống bận rộn, xã hội hũ hoá làm chúng ta đâm ra ích kỷ, âm thẩm giết nhau bằng những hoá chất của người Tàu, chúng ta chỉ biết có mình mà thôi, còn ai sống chết mạnh ai, không phải là chuyện của ta...?  \
            Đã có bao nhiêu lần chúng ta đã gặp những "người giàu có" trong chính chúng ta. Tâm hồn của chúng ta đã nên "chái đá". (Ez 36:26) Và có lẽ, chúng ta "chỉ nhìn thấy và nhận ra được tâm hồn của chính mình những khi chúng ta thấy mình thực sự đang là Lazarus.
            Những khi nào chúng ta mới cảm thấy mình như Lazarus?, Đó là những khoảnh khắc mà chúng ta cảm thấy được là mình đã giống như "người giàu có trong bài tin mừng hôm nay" đang ở trong chúng ta?  
            Trong khi chúng ta suy niệm vế sư đói khổ và nghèo hèn thấp kém, chúng ta hãy tìm sự cảm nghiệm thấm thía nơi thống khổ ấy để chúng ta biết chủ động, và chúng ta biết cầu xin Chúa giúp cho chúng ta được ơn "nhìn thấy" với tâm hồn mền dẻo của chúng ta để chúng ta có thể nhận ra được khuôn mặt của Thiên Chúa trong cái vỏ bọc của Lazarus và đáp ứng với một tấm lòng nhận ái tim và rộng lượng.

Reflection:
     This is a story we must have heard many times before. And by now, for the nth time, perhaps we have become numb, unaffected, indifferent. The beggars in our streets are so common we take them for granted. The small children deprived of their playful childhood to earn some money for the family by selling sampaguita flowers around the church makes no difference to us. The garbage collectors ask for some cold water to drink on a hot summer day and we do not even bother. Many times we experience the "rich man" in us. Our hearts have become "stony hearts." (Ez 36:26) And perhaps, we shall "see" with our hearts only when we find ourselves really poor like Lazarus.
     When were those times we felt like Lazarus? When were those moments of the "rich man" in us? As we reflect on poverty in order to jolt us proactively, let us beg for the grace to "see" with our hearts that we may recognize the face of God in the guise of Lazarus and respond with a generous heart.