Chúa Nhật Lễ Chúa Kitô Vua – Năm C
Trong Đấng Cứu Thế, tất cả sự viên mãn của Thiên Chúa đã vui lòng ngự trị trong thân xác. (Col 1:19, 2:9) Trong Đấng Cứu Thế, sự viên mãn của Đức Chúa Cha, (Jn 14:9), Đức Chúa Con và Đức Thánh Linh ngự trị. (Lk 23:46) "Nhờ Đấng Cứu Thế, Thiên Chúa đã vui lòng hòa giải muôn vật với chính Ngài, dù dưới đất hay trên trời, bằng cách tạo nên hòa bình bởi huyết Ngài trên Thập tự giá." (Col 1:20) Qua Đấng Cứu Thế, nhân loại đã tìm thấy hòa bình với Đức Chúa Cha. Qua Đấng Cứu Thế, quyền lực của các thiên sứ ác đã bị tước khỏi tay các thế lực thiên sứ ác đang chiến đấu trên Thiên Đàng và buộc tội các tín hữu. (Kh 12:7-10)
Sau khi giải thích Đấng Cứu Thế, Vua, là sự nhập thể của Đức Chúa Trời, là Đầu của Thân Thể, là Hội Thánh, và là Con đầu của tạo vật mới, chúng ta đến với Bài Tin Mừng hôm nay (Lk 23:35-45) khi tội nhân bị đóng đinh bên cạnh Chúa Giê-su nói: "Lạy Chúa Giê-su, xin nhớ đến tôi khi Ngài vào Nước Ngài." (Lk 23:42) Nói cách khác, Chúa Giêsu ơi, xin hãy nhớ đến con khi Ngài đến trong vinh quang trọn vẹn của Ngài, vì con muốn ở cùng Ngài.
Chúa Giê-su đáp với tên trộm: "Quả thật, Ta bảo ngươi, hôm nay ngươi sẽ ở với Ta trên Thiên Đàng." (Lk 23:43) Chúa Giêsu không nói với tên trộm rằng hắn sẽ "ở trước" Ngài như một người hầu. Ngài nói, ngươi sẽ "ở với" Ta. Nói cách khác, sự hiện diện của tên trộm bên cạnh Chúa Giêsu sẽ không phải là sự hiện diện của một nô lệ hay người hầu, mà là sự hiện diện của một người sẽ cùng chia sẻ vương quyền với Ngài. Tên trộm được gọi là một trong số nhiều người sẽ theo Đấng Trưởng Tử, tức là Chúa Kitô Vua.
Trong cuộc sống, chúng ta có một sự lựa chọn. Chúng ta có thể giống như những người lính đã chế nhạo Chúa Giêsu. (Lk 23:36) Chúng ta có thể giống như tên tội phạm trên thập tự giá, kẻ liên tục chế nhạo Chúa Giêsu. (Lk 23:39) Hoặc chúng ta có thể giống như tên trộm ăn năn đã nói: "Chúng ta thật sự bị kết án công bằng vì những việc mình làm, nhưng người này không làm điều gì sai trái." (Lk 23:41) Sự lựa chọn là của chúng ta!
Phía trên đầu Chúa Giêsu có khắc dòng chữ: "Đây là Vua dân Do Thái." (Lk 23:38) Vì dân Do Thái đã chối bỏ Vua của họ, Chúa Kitô Vua, nhờ tình yêu và lòng thương xót của Thiên Chúa, nên cánh cửa đã được mở ra cho dân ngoại, tổ tiên chúng ta. Vì điều đó, chúng ta biết ơn dân Do Thái. Bởi vì nếu họ chấp nhận Chúa Kitô Vua làm Đấng Cứu Độ của họ, thì ơn cứu rỗi có thể đã không đến với chúng ta. Nhưng, trong sự khôn ngoan vô hạn của Ngài, Cha trên trời đã cho phép lòng dân Ngài chai đá để Ngài có thể mở rộng việc nhận làm con nuôi của Ngài, bao gồm mỗi người chúng ta, gia đình chúng ta, họ hàng chúng ta, con cháu chúng ta.
Khi chúng ta tiếp tục cử hành Thánh Lễ hôm nay, chúng ta hãy tạ ơn Chúa Kitô Vua vì đã gọi chúng ta đến tham dự vào Vương Quốc vĩnh cửu của Ngài. Chúng ta hãy luôn trung thành với Chúa Kitô, là Đầu của Thân Thể, tức Hội Thánh.
Christ the King Year C
"In Christ all the fullness of God was pleased to dwell bodily. (Col. 1:19, 2:9) In Christ dwelled the fullness of God, the Father, (Jn. 14:9) the Son, and the Holy Spirit. (Lk. 23:46)
"Through Christ, God was pleased to reconcile to Himself all things, whether on earth or in Heaven, by making peace through the Blood of His Cross." (Col. 1:20) Through Christ, mankind has found peace with God the Father. Through Christ, the power was taken away from the evil angelic powers that battled in Heaven and accused the believers. (Rev. 12:7-10)
Having explained how Christ the King is the incarnation of God, the Head of the Body, the Church, and the firstborn of a new creation, we come to today's Gospel Reading (Lk. 23:35-45) when the sinner crucified beside Jesus said, "Jesus, remember me when You come into Your kingdom." (Lk. 23:42) In other words, Jesus, remember me when You come to the fulness of Your glory for I want to be with You.
To the thief, Jesus replied, "Truly I tell you, today you will be with me in Paradise." (Lk. 23:43) Jesus did not tell the thief that he would be "before" Him as a servant. He said, you will be "with" Me. In other words, the presence of the thief alongside Jesus would not be one of a slave or servant but of one who would be sharing in His royalty. The thief was called to be one of the many who would follow the Firstborn, Christ the King.
In life, we have a choice. We could be like the soldiers who mocked Jesus. (Lk. 23:36) We could be like the criminal on the cross who kept deriding Jesus. (Lk. 23:39) Or we could be like the repentant thief who said, "We indeed have been condemned justly for our deeds, but this man has done nothing wrong." (Lk. 23:41) The choice is ours!
Above the head of Jesus was inscribed, "This is the King of the Jews." (Lk. 23:38) Because the Jewish nation rejected their King, Christ the King, through the love and mercy of God, the door was opened to the gentiles, our forefathers. For that we are grateful to the Jewish people. For had they accepted Christ the King as their Savior, salvation may not have come to us. But, in His infinite Wisdom, the heavenly Father permitted that the heart of His people be hardened so He may expand His adoption of children to include each and every one of us, our families, our relatives, our descendants.
As we continue with the celebration of today's Holy Mass, let us be thankful to Christ the King for having called up to partake in His eternal Kingdom. Let us always remain loyal to Christ who is the Head of the Body, the Church.
34th Sunday - Year C - Christ the King
Samuel 5:1-3; Colossians 1:12-20; Luke 23:35-43
He is nailed to the Cross, nearly naked, covered in blood and spittle and open wounds, exhausted. Above his head is a sign which reads in three languages; “Jesus the Nazarene, King of the Jews”. This is puzzling. How are we to understand this man on the Cross?
Firstly, we need to absorb and understand what the good thief says: This man has done nothing wrong.
From the moment of his conception in the womb of his mother this man has done nothing wrong; he has never committed a single sin. Therefore: This man is a victim. He is being treated most unjustly. He is a man of pain, of intense bodily pain, caused by his torturers. He is cold, thirsty, and needy. He is a man humiliated - stripped, pinned, spat upon, scorned, helpless. He is a man rejected; by his religious leaders, the civil leaders, the people, even, seemingly, by God. He is a man betrayed by one of his closest collaborators, his disciple Judas. He is abandoned by all but one of his disciples. He is a man of sorrows.
If he is King, he certainly doesn’t look like one. He looks pathetic. A king is supposed to rule his kingdom and destroy his enemies. This man seems to have attracted to himself every single one of 'our 'enemies, all the ones we are afraid of pain, humiliation, rejection, betrayal, abandonment, injustice, cold, hunger, thirst, nakedness, loneliness, death. They are all attacking him - and they are winning. And not only this but he seems to have put aside all his weapons of defiance, revenge, power, comfort, popularity, control. Instead, he just forgives. Can you believe that?
Beside him hang two criminals, one on the right and one on the left. Around him stand the people, the leaders, the soldiers. The Apostles are absent except for John. His mother Mary and some women stand close by agonizing; a further source of pain for the Lord. The people watched him. The leaders jeered him. The soldiers mocked him. One of the criminals abused him. What did they say? The leaders said: - let him save himself if he is the Christ. The soldiers said: – save yourself if you are the King. The criminal said: – save yourself (and us) if you are the Christ.
These words spoken so insistently to Jesus are important save yourself. Come down from the cross and we will believe in you! The three temptations of Satan in the desert at the beginning of Jesus' ministry can easily be reduced to these same words - save yourself!
Now I think we have come to the heart of the matter. In our blindness and ignorance, we sinners think that anyone who can, by his own power, escape suffering and death is powerful and to be admired. But Jesus had emptied himself of power. He hung on the cross totally powerless. Instead of making his will prevail over others he had said: Father, your will be done.
Jesus refused to save himself but instead he submitted humbly because he knew that the cry 'Save yourself!' is a lie, an impossibility, that in fact, the man who saves his life will lose it.
On the Cross Jesus was telling us that all power to save comes from God – that we cannot save ourselves - and so he submitted, becoming at the same moment the definitive and flawless icon of the power of God.
A king only becomes King when he conquers and Jesus, helpless on the Cross, conquered everything we most fear and run away from. He humbly submitted to death and therefore God raised him up. In this sense Jesus really became king the moment he died. We have many difficulties in our life. Some just come upon us and some are our own fault, and there will usually be any number of voices calling out to us: 'Save yourself!' When you are hurt; take revenge, refuse to forgive. When you are wrongly accused, criticize others, justify yourself. When you are insecure; hoard riches, refuse to share. When you fear pregnancy; contracept, abort. When you feel threatened; shoot, destroy, eliminate. We must remember the truth which kept Christ on the Cross; the man who saves his life will lose it. We must let God do the saving. We have only to keep still, to do his will, to keep his commandments and he will save us. Christ is our king; our meek, humble, gentle, powerless King. May we be his true subjects.
Chúa Nhật Lễ Chúa Kitô Vua – Năm C, (Chúa Nhật 34 Thường Niên Năm C)
Chúa Nhật hôm nay kính Lễ Chúa Kitô Vua, đánh dấu sự kết thúc năm C của Lịch Phụng Vụ. Lễ đặc biệt này nhắc nhở chúng ta rằng, ngoài việc là Vua vũ trụ, Chúa Kitô còn là Đầu của Thân Thể, tức là Hội Thánh. Triều đại Thiên Chúa của Người trải dài từ alpha đến omega của thời gian. Không có vị Vua đích thực nào khác, vì Thiên Chúa là Một.
Bài đọc thứ nhất hôm nay trích từ Sách Samuel quyển II nói về việc các kỳ mục xức dầu tấn phong Đavít làm vua Israel. Đây là lần thứ hai Đavít được xức dầu tấn phong làm vua. Và Đavít được xức dầu tấn phong làm vua nhà Giuđa. Theo một nghĩa nào đó, vua David là hình ảnh của những điều sẽ đến. Chúng ta phải nhớ rằng có hai điểm khác biệt rõ rệt. Cả Chúa Giêsu và vua Đavít đều được xức dầu tấn phong làm vua. Cả Chúa Giêsu và vua Đavít đều cai trị một vương quốc song hàng. Vua David cai trị Giuđa và Israel, Chúa Kitô Vua cai trị một vương quốc Thiên Đàng của Ngài dành cho tất cả các thánh đồ đã rời khỏi thế gian này và Vương quốc dưới đất dành cho tất cả những ai đã chịu phép báp-têm.
Cả vua David và Chúa Giêsu đều là những người chăn chiên. Cha Toàn Năng, Đấng đã chọn David chăn dắt dân Israel của Ngài (2 Sam 5:2), cũng chính là Thiên Chúa đã chọn Chúa Kitô Vua làm Người Chăn Chiên, Đấng đã hy sinh mạng sống mình vì chiên (Jn. 10:11).
Điểm khác biệt trước tiên giữa vương quốc của vua David và Vương quốc của Chúa Kitô Vua là: Trong khi vua David cai trị một vương quốc đôi, chúng vẫn là những thực thể riêng biệt. Chúa Kitô Vua cai trị một Vương quốc kép được gọi là Thân Thể Mầu Nhiệm của Chúa Kitô. Trong thời đại này, hai Vương Quốc của Chúa Kitô đang cùng nhau phát triển để tạo thành Một Thân Thể. Qua Bí tích Rửa Tội, tín hữu được gia nhập vào Vương quốc của Chúa Kitô trên đất như một bước đầu tiên hướng tới việc gia nhập Vương quốc vĩnh cửu của Thiên Chúa trên Thiên Đàng. Điểm khác biệt thứ hai giữa vương quốc của David và Vương quốc của Đấng Cứu Thế là: Cả hai vương quốc của vua David đều mang bản chất vật chất. Cả hai Vương quốc của Đấng Cứu Thế đều mang bản chất tâm linh.
Về Vương quốc Thiên đàng, Chúa Giêsu phán: "Nước Ta không thuộc về thế gian này. Nếu Vương quốc Ta thuộc về thế gian này, các môn đồ của Ta đã chiến đấu để Ta khỏi bị nộp cho người Do Thái. Nhưng hiện nay, Vương quốc Ta không thuộc về thế gian này." (Jn 18:36) Về Vương quốc tâm linh trên trái đất, Chúa Giêsu phán: "Nước Thiên Chúa không đến một cách có thể quan sát được; Như Chúa Giê-su đã phán trong Phúc Âm mà chúng ta đã nghe vài ngày trước: "Kìa, nó ở đây! hay 'Nó ở kia!'" Vì Nước Thiên Chúa đang ở giữa anh em." (Lc 17:20) Nước Thiên Chúa ở trong chúng ta vì nó mang bản chất thiêng liêng.
Bài đọc thứ hai trích Thư Thánh Phaolô gửi tín hữu Côlôsê (Cl 1:12-20) bắt đầu bằng lời mời gọi chúng ta: "Hãy tạ ơn Chúa Cha, Đấng đã cho chúng ta được thông phần gia nghiệp của các thánh trong ánh sáng." (Cl 1:12) Là những Kitô hữu được hiệp nhất trong Thân Thể Chúa Kitô Vua, chúng ta là giống nòi được tuyển chọn, là hàng tư tế vương giả, là dân thánh, là dân riêng của Thiên Chúa, để chúng ta có thể loan truyền những kỳ công của Đấng đã gọi chúng ta ra khỏi bóng tối vào nơi ánh sáng kỳ diệu của Người. (1 Pt 2:9) Cha trên trời đã giải thoát chúng ta khỏi quyền lực của bóng tối và đưa chúng ta vào Vương quốc của Chúa Giêsu Kitô, Con yêu dấu của Người. (Cl 1:13)
Khi nói về Nước Thiên Chúa, hay Giáo Hội, chúng ta nhận ra rằng sáng kiến luôn đến từ Thiên Chúa Cha. Sự giải thoát chúng ta khỏi ách nô lệ của tội lỗi được thể hiện bởi ân điển của Cha Thiên Thượng và quyền năng của Đức Thánh Linh qua con người của Chúa Giê-su Christ. Nước Thiên Chúa và Hội Thánh tuy thuộc về Chúa Cha, nhưng đã được giao phó cho Chúa Giê-su cho đến ngày tận thế, khi Chúa Kitô, Vua, trao Nước Thiên Chúa cho Chúa Cha, sau khi Ngài đã tiêu diệt mọi kẻ thống trị, mọi quyền bính và mọi thế lực. Vì Ngài phải cai trị cho đến khi Ngài đặt mọi kẻ thù dưới chân Ngài. (1 Cor 15:24-26)
Sự cứu chuộc, sự tha thứ tội lỗi của chúng ta, đến từ Chúa Giêsu Kitô. Sự tha thứ tội lỗi của chúng ta đến từ Bí tích Rửa tội và Hòa giải. Sự cứu chuộc của chúng ta đến từ những điều đã đề cập ở trên, cùng với Bí tích Thêm sức và Tiệc Thánh. Vì chúng ta cần Đức Thánh Linh thánh hóa chúng ta trong khi chúng ta liên tục được nuôi dưỡng bằng Bánh Sự Sống.
Khi nói rằng Chúa Giêsu là Con đầu lòng của mọi tạo vật, từ "tạo vật" không ám chỉ đến động vật, cây cối, v.v... mà ám chỉ Chúa Giêsu là Adong mới, đầu của một tạo vật mới. Adong được tạo dựng theo hình ảnh của Thiên Chúa (Gen 1:14). 1:27) và được giao phó cai trị khắp đất. Vì bất tuân, ông đã thất bại trong sứ mệnh của mình. Đấng Kitô, Vua, với tư cách là Adong mới, đầu mới của nhân loại, đã hoàn thành sứ mệnh này.
"Đấng Kitô là Vua là Đầu của Thân thể, tức Hội thánh; Ngài là khởi đầu, là Đấng đầu tiên sống lại từ cõi chết, để Ngài có thể đứng đầu trong mọi sự." (Col 1:18; Êph 1:22-3) Đấng Kitô là Vua của tạo vật mới. (Gal 6:15; 2 Cor 5:17) "Trong Đấng Kitô, tất cả sự viên mãn của Thiên Chúa đã vui lòng ngự trị trong thân xác. Trong Đấng Kitô, sự viên mãn của Thiên Chúa Cha, (Jn 14:9), Đức Chúa Con và Đức Thánh Linh ngự trị. (Lk 23:46) "Nhờ Đấng Kitô, Thiên Chúa đã vui lòng hòa giải muôn vật với chính Ngài, dù dưới đất hay trên trời, bằng cách tạo nên hòa bình bởi huyết Ngài trên Thập tự giá." (Col 1:20) Qua Đấng Kitô, nhân loại đã tìm thấy hòa bình với Thiên Chúa Cha. Qua Đấng Kitô, quyền lực của ma quỷ đã bị tước khỏi tay các thế lực sự ác đang chiến đấu trên Thiên Đàng Satan, tên chuyên mê hoặc toàn thể thiên hạ; nó bị tống xuống đất, và các thiên thần của nó cũng bị tống xuống với nó. (Gen 12:7-10)
Sau khi giải thích Đấng Kitô Vua, là sự nhập thể của Thiên Chúa, là Đầu của Thân Thể, là Hội Thánh, và là Con đầu lòng của tạo vật mới, chúng ta đến với Bài Tin Mừng hôm nay (Lk 23:35-45) khi tội nhân bị đóng đinh bên cạnh Chúa Giêsu nói: "Lạy Chúa Giê-su, xin nhớ đến tôi khi Ngài vào Nước Ngài." Nói cách khác, Chúa Giêsu ơi, xin hãy nhớ đến con khi Ngài đến trong vinh quang trọn vẹn của Ngài, vì con muốn ở cùng Ngài.
Chúa Giê-su đáp với tên trộm: "Quả thật, Ta bảo ngươi, hôm nay ngươi sẽ ở với Ta trên Thiên Đàng." (Lk 23:43) Chúa Giê-su không nói với tên trộm rằng hắn sẽ "ở trước" Ngài như một người hầu. Ngài nói, ngươi sẽ "ở với" Ta. Nói cách khác, sự hiện diện của tên trộm bên cạnh Chúa Giê-su sẽ không phải là sự hiện diện của một nô lệ hay người hầu, mà là sự hiện diện của một người sẽ cùng chia sẻ vương quyền với Ngài. Tên trộm được gọi là một trong số nhiều người sẽ theo Đấng Trưởng Tử, tức là Chúa Kitô Vua.
Trong cuộc sống, chúng ta có một sự lựa chọn. Chúng ta có thể giống như những người lính đã chế nhạo Chúa Giêsu. (Lk 23:36) Chúng ta có thể giống như tên tội phạm trên thập tự giá, kẻ liên tục chế nhạo Chúa Giêsu. Hoặc chúng ta có thể giống như tên trộm ăn năn đã nói: "Chúng ta thật sự bị kết án công bằng vì những việc mình làm, nhưng người này không làm điều gì sai trái." (Lc 23:41) Sự lựa chọn là của chúng ta!
Phía trên đầu Chúa Giêsu có khắc dòng chữ: "Đây là Vua dân Do Thái." (Lc 23:38) Vì dân Do Thái đã chối bỏ Vua của họ, Chúa Kitô Vua, nhờ tình yêu và lòng thương xót của Thiên Chúa, nên cánh cửa đã được mở ra cho dân ngoại, tổ tiên chúng ta. Vì điều đó, chúng ta biết ơn dân Do Thái. Bởi vì nếu họ chấp nhận Chúa Kitô Vua làm Đấng Cứu Độ của họ, thì ơn cứu rỗi có thể đã không đến với chúng ta. Nhưng, trong sự khôn ngoan vô hạn của Ngài, Cha trên trời đã cho phép lòng dân Ngài chai đá để Ngài có thể mở rộng việc nhận làm con nuôi của Ngài, bao gồm mỗi người chúng ta, gia đình chúng ta, họ hàng chúng ta, con cháu chúng ta.
Khi chúng ta tiếp tục cử hành Thánh Lễ hôm nay, chúng ta hãy tạ ơn Chúa Kitô Vua vì đã gọi chúng ta đến tham dự vào Vương Quốc vĩnh cửu của Ngài. Chúng ta hãy luôn trung thành với Chúa Kitô, là Đầu của Thân Thể, tức Hội Thánh.
The Feast of Christ the King Sunday - C, (34th Sunday of Ordinary Time Year C)
This Sunday, the Feast of Christ the King, marks the closing of Year C of the Liturgical Calendar. This special Feast reminds us that over and above being the universal King, Christ is the Head of the Body, the Church. His Divine reign stretches out from the alpha of time to the omega. There is no other true King, for God is One.
Today's First Reading from the Second Book of Samuel (2 Sam. 5:1-3) spoke of the elders anointing David as the king of Israel. This was the second time that David had been anointed as king. And David was anointed as king over the house of Judah.
In a way, king David was an image of things to come. We must keep in mind that there was two distinct differences. Both Jesus and king David were anointed as kings. Both Jesus and king David ruled over a twofold kingdom. King David ruled over Judah and Israel. Christ the King rules over a twofold kingdom, His Kingdom in Heaven to which belongs all the saints who have departed from this world and the Kingdom on earth to which belongs all those who have been baptized.
Both king David and the Lord Jesus were shepherds. The Almighty Father who chose David to shepherd His people Israel (2 Sam. 5:2) is the same God who chose Christ the King as the Shepherd Who gave His life for the sheep. (Jn. 10:11)
The first distinct difference between the kingdoms of David versus the Kingdoms of Christ the King are: While David ruled over a twofold kingdom, they remained as distinct entities. Christ the King rules over a twofold Kingdom that is called the Mystical Body of Christ. In this age, the two Kingdoms of Christ are growing together to form One Body. Through the Sacrament of Baptism, the believer is admitted into the Kingdom of Christ on earth as a first step towards admission into the eternal Kingdom of God in Heaven.
The second distinct difference between the kingdoms of David versus the Kingdoms of Christ the King are: Both kingdoms of kingdom David were physical in nature. Both Kingdoms of Christ are spiritual in nature.
Regarding the Heavenly Kingdom, Jesus said, "My Kingdom is not from this world. If My Kingdom were from this world, my followers would be fighting to keep Me from being handed over to the Jews. But as it is, My Kingdom is not from here." (Jn. 18:36) Regarding the earthly spiritual Kingdom, Jesus said, "The Kingdom of God is not coming with things that can be observed; As Jesus tells us in the Gospel we hear few days ago: “Look, here it is! or 'There it is!' For, in fact, the Kingdom of God is among you." (Lk. 17:20) The Kingdom of God is within us because it is spiritual in nature.
The Second Reading from The Letter of Paul to the Colossians (Col. 1:12-20) began by telling us to "Give thanks to the Father, who has enabled us to share in the inheritance of the saints in the light." (Col. 1:12) As Christians who are united in the Body of Christ the King, we are a chosen race, a royal priesthood, a holy nation, God's own people, in order that we may proclaim the mighty acts of Him who called us out of darkness into His marvelous light. (1 Pet. 2:9) The Heavenly Father rescued us from the power of darkness and transferred us into the Kingdom of His beloved Son Jesus Christ. (Col. 1:13)
When speaking of the Kingdom of God, or the Church, we come to the realization that the initiative is always with God the Father. Our deliverance from the captivity of sin was manifested by the grace of the Heavenly Father and the power of the Holy Spirit through the person of Jesus Christ. While the Kingdom of God and the Church rightfully belong to the Father, they have been entrusted to Jesus until comes the end, when Christ the King hands over the Kingdom of God to the Father, after He has destroyed every ruler and every authority and power. For He must reign until He has put all His enemies under His feet. (1 Cor. 15:24-6)
Our redemption, our forgiveness of sins, comes through the Lord Jesus Christ. Our forgiveness of sins comes through the Sacraments of Baptism and Confession. Our redemption comes through the aforementioned in addition of the Sacraments of Confirmation and Holy Communion. For we need the Holy Spirit to sanctify us while we continually feed on the Bread of Life.
By saying that Christ is the firstborn of all creation, the word "creation" is not a reference to the animals, the trees, etc... It is a reference to Christ as the new Adam, the head of a new creation. Adam was created in the image of God (Gen. 1:27) and commissioned to rule over all the earth. (Gen. 1:28) Through disobedience, he failed his mission. Christ the King, as the new Adam, the new head of humanity, fulfilled this mission.
"Christ (the King) is the Head of the Body, the Church; He is the beginning, the firstborn from the dead, so that He might come to have first place in everything." (Col. 1:18; Eph. 1:22-3) Christ is the King of the new creation. (Gal. 6:15; 2 Cor. 5:17) "In Christ all the fullness of God was pleased to dwell bodily. (Col. 1:19, 2:9) In Christ dwelled the fullness of God, the Father, (Jn. 14:9) the Son, and the Holy Spirit. (Lk. 23:46)
"Through Christ, God was pleased to reconcile to Himself all things, whether on earth or in Heaven, by making peace through the Blood of His Cross." (Col. 1:20) Through Christ, mankind has found peace with God the Father. Through Christ, the power was taken away from the evil angelic powers that battled in Heaven and accused the believers. (Rev. 12:7-10)
Having explained how Christ the King is the incarnation of God, the Head of the Body, the Church, and the firstborn of a new creation, we come to today's Gospel Reading (Lk. 23:35-45) when the sinner crucified beside Jesus said, "Jesus, remember me when You come into Your kingdom." (Lk. 23:42) In other words, Jesus, remember me when You come to the fulness of Your glory for I want to be with You.
To the thief, Jesus replied, "Truly I tell you, today you will be with me in Paradise." (Lk. 23:43) Jesus did not tell the thief that he would be "before" Him as a servant. He said, you will be "with" Me. In other words, the presence of the thief alongside Jesus would not be one of a slave or servant but of one who would be sharing in His royalty. The thief was called to be one of the many who would follow the Firstborn, Christ the King.
In life, we have a choice. We could be like the soldiers who mocked Jesus. (Lk. 23:36) We could be like the criminal on the cross who kept deriding Jesus. (Lk. 23:39) Or we could be like the repentant thief who said, "We indeed have been condemned justly for our deeds, but this man has done nothing wrong." (Lk. 23:41) The choice is ours!
Above the head of Jesus was inscribed, "This is the King of the Jews." (Lk. 23:38) Because the Jewish nation rejected their King, Christ the King, through the love and mercy of God, the door was opened to the gentiles, our forefathers. For that we are grateful to the Jewish people. For had they accepted Christ the King as their Savior, salvation may not have come to us. But, in His infinite Wisdom, the heavenly Father permitted that the heart of His people be hardened so He may expand His adoption of children to include each and every one of us, our families, our relatives, our descendants.
As we continue with the celebration of today's Holy Mass, let us be thankful to Christ the King for having called up to partake in His eternal Kingdom. Let us always remain loyal to Christ who is the Head of the Body, the Church.
No comments:
Post a Comment