Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ:
“Lòng các con đừng xao xuyến. Hãy tin vào Thiên Chúa, và hãy tin vào Thầy.
Trong Nhà Cha Thầy, có nhiều chỗ ở. Nếu không, Thầy đã chẳng nói với các con là
Thầy đi dọn chỗ cho các con sao?” (Gioan 14:1–2)
Những lời an ủi và
khích lệ này được Chúa Giêsu nói với các Tông đồ trong Bữa Tiệc Ly được thốt
lên ngay sau khi ông Giuđa đã bỏ đi để phản bội Chúa, và sau
khi Chúa Giêsu nói với ông Phêrô
trước sự hiện diện của những người khác rằng ông Phêrô sẽ chối Thầy ba lần trước khi gà gáy.
Vì thế, Nhóm Mười Hai (lúc này chỉ còn Mười Một người) hẳn đã cảm thấy nản
lòng, đặc biệt là ông Phêrô. Chúa Giêsu đã thấu
hiểu điều này và phán: “Lòng các con đừng xao xuyến…”
Ông Phêrô đã được báo trước rằng ông sẽ sớm
phạm một tội trọng là chối bỏ Chúa Giêsu. Như
chúng ta được biết sau này, ngay khi vừa phạm tội ấy, ông Phêrô đã hối hận ra ngoài và khóc
lóc thảm thiết. Có lẽ, trong lúc ấy, ông đã nhớ lại những lời của Chúa Giêsu:
“Lòng các con đừng xao xuyến…”
Việc bị cám dỗ phạm
tội có thể khiến ta nản lòng. Nhưng điều đó lại có thể biến thành một điều tốt
đẹp. Nếu chúng ta không cảm thấy day dứt trước những cám dỗ, thì tức là chúng
ta thiếu tình yêu đối với Thiên Chúa. Và nếu chúng ta chiều theo những cám dỗ
ấy mà lại không cảm thấy đau buồn, thì điều đó còn tồi tệ hơn nữa. Tuy nhiên,
sự nản lòng vì tội lỗi không thể kéo dài mãi; nó phải chuyển hóa thành điều đối
nghịch, đó là nhân đức cậy
trông. Hy vọng chỉ nảy sinh từ tội lỗi khi chúng ta lắng nghe và thấu hiểu lời
hứa của Chúa Giêsu, như đã thấy ở trên.
Chúa Giêsu không chỉ
bảo các môn đệ đừng xao xuyến, mà Ngài còn giải thích cho họ biết lý do tại
sao. Chúa Giêsu hứa với họ rằng Ngài sẽ dọn sẵn một chỗ cho họ trên Thiên Đàng,
và sẽ trở lại đón họ về nơi ấy trong Nhà của Cha Ngài bất chấp những yếu đuối
và sa ngã của họ. Nhờ đức tin, ồng Phêrô
và các tông đồ khác sẽ có thể xua tan nỗi nản lòng lúc ban đầu mà họ cảm thấy trước những yếu kém của bản thân, để rồi
quay trở về với Thiên Chúa cùng với niềm mong đợi hướng về Thiên Đàng.
Chúng ta có cảm thấy nản lòng vì tội lỗi của
chính mình không? Chúng ta hãy
bắt đầu bằng việc hồi tưởng lại bất kỳ tội lỗi nào mà chúng ta thường xuyên phải chật vật để vượt qua.
Đặc biệt là những tội lỗi theo thói quen; chúng sẽ dẫn chúng ta đến một trong hai kết cục: hoặc là sự
đau buồn, lòng sám hối và niềm hy vọng; hoặc là sự nản lòng dẫn đến tuyệt vọng
và việc từ bỏ các nhân đức. Giống như Thánh Phêrô, chúng ta phải nỗ lực để biết
khóc lóc thảm thiết trước những tội lỗi của chính mình. Chúng ta phải biết để cho những tội lỗi của mình cùng với cám
dỗ đi đến sự tuyệt vọng và trở
thành động lực để dẫn chúng ta tìm
lại niềm hy vọng, lòng can đảm và sự quyết tâm. Điều này chỉ có thể thực hiện
được nếu chúng ta luôn lắng nghe lời Chúa như Chúa Giêsu đã phán cùng chúng ta: “Lòng các con đừng xao xuyến…”
Chúng ta phải cảm nhận được lòng trắc ẩn và sự dịu dàng của Ngài, đồng thời để
cho tình yêu ấy lấp đầy ta bằng niềm xác tín rằng một ngày nào đó, chúng ta sẽ chiến
thắng mọi tội lỗi và được đón nhận vào Nhà Cha.
Hôm nay, chúng ta hãy suy ngẫm về bất cứ tội lỗi
nào mà chúng ta thường xuyên
phải chật vật đối mặt. Khi suy ngẫm, hãy tự hỏi xem liệu sự nản lòng của chúng ta đang dẫn lối đến sự tuyệt vọng
hay dẫn lối đến niềm hy vọng. Niềm hy vọng không bắt nguồn từ khả năng tự mình
chiến thắng tội lỗi của chúng ta;
trái lại, nó đến từ lòng trắc ẩn của Chúa và lời hứa cứu chuộc mà Ngài dành cho
chúng ta. Nếu
lòng chúng ta đang cảm thấy
xao xuyến, thì đó lại là một điều tốt. Đó chính là điểm khởi đầu cho niềm hy
vọng. Xin hãy để Chúa Giêsu nâng đỡ trái tim đang xao xuyến của chúng ta, và hướng ánh mắt chúng ta về Thiên Đàng.
Lạy Chúa đầy lòng
trắc ẩn, dẫu chúng con là những kẻ
tội lỗi, Chúa vẫn nói với chúng con
bằng tất cả sự dịu dàng và mời gọi
chúng con ăn năn sám hối, để chúng con luôn giữ vững niềm hy vọng vào Thiên Đàng. Xin Chúa ban cho chúng con biết thống
hối chân thành và trong sự thánh
thiện, biết cố gắng sửa đổi
những tội lỗi của mình; xin giúp chúng con
luôn biết quay trở về cùng Chúa, để một ngày kia, chính Chúa sẽ dẫn chúng con vào hưởng trọn vẹn niềm hạnh
phúc trong Nhà Cha. Lạy Chúa Giêsu, chúngcon tín thác vào Chúa.
5th Sunday of Easter 2023
Jesus said to his disciples: “Do not let your
hearts be troubled. You have faith in God; have faith also in me. In my
Father’s house there are many dwelling places. If there were not, would I have
told you that I am going to prepare a place for you?” John 14:1–2
These consoling and encouraging words, spoken by Jesus to the
Apostles at the Last Supper, come immediately after Judas left to betray Jesus
and after Jesus told Peter, in the presence of the others, that Peter would
deny Jesus three times before the cock crowed. As a result, the Twelve (now
Eleven) would have been discouraged, especially Peter. Jesus senses this and
says, “Do not let your hearts be troubled…”
Peter was told that he would soon commit a grave sin against
Jesus. As we are later told, as soon as Peter committed these sins, he went out
and wept bitterly. Perhaps, as he did, he would have recalled Jesus’ words: “Do
not let your hearts be troubled…”
Being tempted toward sin can be discouraging. But that can turn
into a good thing. If we are not affected by our temptations, then we lack love
for God. And if we give into those temptations and fail to experience sorrow,
this is even worse. However, discouragement over our sins cannot remain; it
must turn into its opposite, the virtue of hope. Hope will result from sin only
when we hear and understand Jesus’ promise, seen above.
Jesus not only tells the disciples not to be troubled, He also
tells them why. Jesus promises them He will prepare a place for them in Heaven
and will come to take them to that place in His Father’s House, despite their
failings. By believing, Peter and the other apostles will be able to dispel the
initial discouragement they feel over their failings and turn back to God with
the anticipation of Heaven.
Do you get discouraged by your sin? Begin by calling to mind any
sin that you regularly struggle with. Habitual sin, especially, will lead to
either sorrow, repentance and hope, or to a discouragement that ends in despair
and the abandonment of virtue. Like Saint Peter, we must strive to weep
bitterly over our sins. We must let our sins, and the temptation toward
despair, become a motivation to regain hope, courage, and determination. This
will only be possible if we always hear Jesus say to us, “Do not let your
hearts be troubled…” We must sense His compassion and tenderness and allow that
love to fill us with confidence that we will one day overcome all sin and be
welcomed into the Father’s House.
Reflect, today, upon any sin with which you regularly struggle. As
you do, consider whether your discouragement leads to despair or hope. Hope
does not come from your ability to overcome sin on your own. It comes from the
compassion of our Lord and His promise to redeem you. If you do have a troubled
heart, that is good. It is the starting point for hope. Allow Jesus to lift
your troubled heart and to point your eyes to Heaven.
Most compassionate Lord, though I am a sinner, You speak to me
with tenderness and call me to repent so that I will always have hope in
Heaven. Please give me a true and holy sorrow for my sins and help me to always
turn back to You so that You will one day lead me to the fullness of the
Father’s House. Jesus, I trust in You.
4th Sunday of Easter 2023
Introductory
Prayer: Lord, thank you for
allowing me to spend this time with you. There are things in life, Lord, that
attract me, but you attract me more. I hope in you, and I love you. Maybe I
don’t understand what it means to love, and maybe I don’t love the way I
should, but I do love you.
Petition: Lord, help me be patient and accept your timing.
1.
Nostalgia: Few of us feel at
home in this world. We are exiles, often homesick, waiting for news from a
faraway land. We have heard of this land many times, but have never seen it. To
compensate for our homesick emptiness, we work hard to fill our existence with
material goods. When we have them, we suffer from boredom. When we don’t, we
suffer from ambition. “Vanity of vanities and all things are vanity!”
(Ecclesiastes 1:2). We long for something that can fill that emptiness.
2.
Right Now: Lord Jesus, I know
that you are hidden behind the veil of the Eucharist and that you are in your
Father’s house. In your Father’s house, there are many rooms. Right now, as I
pray, you are preparing a place for me. Lord, may I tell you how I would like
my room to be? (Imagine being an interior decorator and being able to make that
room any way you like.)
3.
One Day: One day, when I least
expect it, you will come and take me home. When I get there, I will know it is
the place I have been mysteriously longing for all my life. In some way, it
will be as I imagined, and yet, it will be different. It will be a place of no
more nostalgia, no more pining. I will be able to meet many friends there
again. Each day will get better and better. Yes, it is important to dream about
that day and what it will be like because that keeps me motivated in my
struggle to attain eternal life.
Conversation
with Christ: Meanwhile, Lord,
I am here, right here, and I have work to do. Some of today’s tasks don’t
excite me; however, I will do them for you. In those moments of my day when I
don’t feel you, I wait. I know you are coming.
Suy Niệm Tin Mừng Chúa Nhậtt Thứ 5
Phục Sinh
Hôm nay, trong cảnh mà chúng ta được
xem thấy trong bài Tin Mừng đã giải thích sự thân mật tồn tại giữa Chúa Giêsu
Kitô và Chúa Cha; nhưng không chỉ có vậy; nhưng bài Tin Mừng này còn mời gọi
chúng ta khám phá ra mối quan hệ giữa Chúa Giêsu Kitô và các môn đệ của Ngài
"Sau khi Thầy đi dọn chỗ cho anh em, thì Thầy sẽ trở lại và đem anh em về
với Thầy, để Thầy ở đâu, anh em cũng ở đó." (Ga 14:03): Những lời này của
Chúa Giêsu, không phải chỉ để nói với các môn đệ ở một góc độ của tương lai,
nhưng cũng khuyên họ tiếp tục trung thành trong quá trình mà họ đã quyết định
theo Chúa. Để được chia sẻ với Chúa trong cuộc sống vinh quang, họ cũng phải
chịu những đau khổ, tù đày , bắt bớ và chịu chết theo cùng một cách mà Chúa
Giêsu Kitô phải chịu để họ có thể hướng về nhà ở của Cha Ngài.
"Thưa
Thầy, chúng con không biết Thầy đi đâu, làm sao chúng con biết được
đường?"(Ga 14:05). Chúa Giêsu
trả lời: Chính
Thầy là con đường, là sự thật và là sự sống. Không ai đến với Chúa Cha mà không
qua Thầy. Nếu anh em biết Thầy, anh em cũng biết Cha của Thầy. Ngay
từ bây giờ, anh em biết Người và đã thấy Người".(Ga 14:6-7).
Chúa Giêsu không phải chỉ đề
xuất một cách đơn giản, nhưng Ngài chỉ cho chúng ta con đường nào và cách nào
để chúng ta làm theo. Trong thực tế, Ngài chính là đường dẫn chúng ta tới với
Chúa Cha; qua sự phục sinh của Ngài, Ngài trở thành con đường chính, là phương
cách để hướng dẫn chúng ta trong những ân sũng và hồng ân của Chúa Thánh Thần,
Ngài khuyến khích và củng cố chúng ta để chúng ta không đánh mất tâm hồn và
trái tim của chúng ta trong cuộc hành trình đến với Chúa Cha "Anh em đừng
xao xuyến! Hãy tin vào Thiên Chúa và tin vào Thầy."(Ga 14:1).
Trong lời mời gọi, Chúa Giêsu muốn
chúng ta đến Chúa Cha qua Ngài, với Ngài và trong Ngài, nhiệm vụ sâu
sắc nhất của Ngài và sự mong muốn chân tình nhất của Ngài là muốn chúng ta làm
anh em với Ngài, và do đó Thánh Gregory of Nassa đã viết:" Ngài chính là
Thiên Chúa hiện diện bằng xương thịt con người như tất cả mọi người
chúng ta, Ngài đại diện cho tất cả con người chúng ta trước Thiên Chúa Cha
và là Cha thật bằng cách đem theo với Ngài tất cả những
người bà con họ hàng riêng của Ngài."
Lạy Chúa xin giúp chúng được hiểu biết
đường lối của Chúa, để chúng con biết rao giảng chân lý của Ngài và để chúng
con cùng đồng hưởng sự sống trong niềm vui trong Chúa Giêsu Kitô.
Comment:
Today, the scene we consider in the
Gospel explains the existing intimacy between Jesus Christ and the Father; but
not only that; it invites us to discover the relationship between Jesus Christ
and his disciples. «After I have gone and prepared a place for you, I shall
come again and take you to me, so that where I am, you also may be» (Jn 14:3):
these words of Jesus, not only place his disciples in a perspective of future,
but also exhort them to keep on faithfully following the course they had begun.
To share with the Lord the glorious life, they also have to partake the same
way that takes Jesus Christ towards the dwellings of his Father.
«Lord, we don't know where you are
going; how can we know the way?» (Jn 14:5). Jesus answers: «I am the way, the
truth and the life; no one comes to the Father but through me. If you know me,
you will know the Father also; indeed you know him and you have seen him» (Jn
14:6-7). Jesus does not certainly propose a simple way, but he points out the
path to follow. In fact, He becomes himself the Way to the Father; through his
resurrection, He becomes the Walker who is to guide us; with the gift of the
Holy Spirit, He encourages and fortifies us so that we do not lose heart in our
pilgrimage: «Do not be troubled; trust in God and trust in me» (Jn 14:1).
In the invitation Jesus makes to us,
to go to the Father through Him, with Him and in Him, his deepest mission and
most intimate desires are revealed: «He, who is the Son of God who became the
Son of Man, wants to make us his brothers and, thus, He is in Himself
presenting all humanity to its God and true Father, by taking with him all of
his own kin» (St. Gregory of Nyssa).
A Way to walk, a Truth to proclaim, a
Life to share and enjoy: Jesus Christ.

No comments:
Post a Comment