Wednesday, December 23, 2020

Suy Niệm Tin Mừng Thứ Năm Sáng 24/12.. (Lk. 1:67-79 )

  Suy Niệm Tin Mừng Thứ Năm Sáng 24/12.. (Lk. 1:67-79 ) 

Thiên Chúa có cần những gì nơi chúng ta? Thiên Chúa không cần bất cứ thứ gì nơi chúng ta, ngoại trừ tình yêu và lòng trung thành của chúng ta đối với Ngài. Vua David đã có những cảm xúc với lòng biết ơn Thiên Chúa với tất cả những gì mà Thiên Chúa đã ban và làm cho mình. Ông đã muốn xây một “ngôi nhà” cho Thiên Chúa, một ngôi đền như là dấu ấn của tình yêu của vua đối với Thiên Chúa. Nhưng Thiên Chúa đã kiên quyết là: Ngài không cần một ngôi nhà để Ngài trú ngụ. Trong tất cả, Thiên Chúa chỉ muốn cần thấy nơi vua David là lòng trung thành, sự tận tâm, và sự cương quyết để là một vị vua chính Trực, công minh và khôn ngoan. Nhưng Vua David đã sa ngã và yếu lòng qua nhiều cách. Đôi khi chúng ta cũng muốn thực hiện một cái gì đó cho Thiên Chúa để trốn tránh hay che dấu những thất bại, những sa ngã và tội lỗi riêng tư của chúng ta. Chỉ có một điều duy nhất thực sự mà làm đẹp lòng Thiên Chúa đó là một tấm lòng yêu thương và khiêm tốn. 
Trong chúng ta, đôi khi có nhiều điều lo sợ khi nghĩ đến việc Thiên Chúa đến thăm viếng chúng ta, Vì chúng ta tin rằng việc có thể xẩy ra chỉ là sự dồng nghĩa với cơn thịnh nộ, với sự phán xét và trừng phạt. Nhưng Dacaria đã đúng: Việc viếng thăm của Thiên Chúa đã chứng minh lòng trung tín Thiên Chúa vì Ngài đã luôn giữ đúng với lời hứa của Ngài. Đó cũng là một dấu chỉ của tình yêu trung thành và lòng thương xót của Thiên Chúa, và Ngài đến để mang lại sự giải thoát, sự tự do, và đem ánh sáng của Ngài từ trời cao xuống để hướng dẫn chúng ta. Không có gì phải sợ hãi, trừ khi, chúng ta đã phản bội và chống lại những điều giáo huấn của Thiên Chúa đẵ thay thế công lý và tình thương bằng những sự lạm dụng quyền lực, tham những và bất công. Việc đến viếng tham chúng ta của Thiên Chúa là những ân huệ và là những hồng ân bao la của Thiên Chúa ban tặng cho chúng ta, nhưng chúng ta phải biết mở rộng cánh của tâm hồn và lòng trí của chúng ta để lãnh nhận những hồng ân này. 
Có lẽ chúng ta vẫn còn sống trong những mối lo sợ này, hay có thể, chúng ta đã trở thành những người xa lạ đối với những cảm giác của niềm vui và lòng biết ơn. Chúa Giêsu thực sự là ánh sáng ban mai từ trời cao và là sự hiện diện của lòng Thiên Chúa hay thương xót. Mỗi ngày chúng ta có thể đón nhận Chúa Giêsu vào trong lòng của chúng ta và như thánh Gioan Tẩy Giả đã chuẩn bị cho những người khác để họ nhận được những hồng ân của Thiên Chúa. Chúng ta cũng nên chuẩn bị tâm hồn của chúng ta để đón Chúa Hài đồng đến viếng thăm chúng ta trong đêm nay và Ngài sẽ trở lại để đón chúng ta về với Ngài trong một cuộc sống mới. Lạy Chúa, cởi mở lòng chúng con, để chúng con biết đón nhận những hồng ân và món quà tinh thần của Chúa ban cho chúng con hôm nay. 

Thursday 24th Dec 4th Week of Advent (Morning) 
What does God need? Nothing ; except our love and our fidelity. David was carried away by feelings of gratitude for all that God had done for him. He wanted to build God a ‘house’; a temple as a sign of his love. God was adamant: he had no need of a house to dwell in. All God had ever asked of David was loyalty, devotion, and a commitment to being a just and wise king. David had fallen short in many ways. Sometimes we want to do something for God in order to run away from our own failings. The only thing that really pleases God is a loving and humble heart. 
Many feared the visitation of God, believing that it could only mean wrath, judgment, and punishment. But Zechariah had it right: the visitation of God proved that God kept His promises. It was also a sign of God’s faithful love and tender mercy, and brought deliverance, freedom, and a guiding light from above. There was nothing to fear — unless, of course, you were opposed to all those things and dedicated instead to power and injustice. These were God's gifts — but have we opened our minds and hearts to receive them? 
Perhaps we still live in fear or are strangers to a sense of joy and gratitude. Jesus is truly the dawning light from on high and the presence of God's tender mercy. Each day we can receive Jesus into our hearts and like John the Baptist prepare others to receive the gift of God. The visitation of God is truly new life. 
Lord, open my heart to receive the gift of Your spirit. 

Meditation: 
Does the proclamation of the gospel fill you with joy and hope? When the Lord comes to redeem us he fills us with his Holy Spirit, the source of our joy and hope in the promises of God. John the Baptist was born shortly before Mary delivered her son, Jesus. When John was circumcised on the eighth day according to the Jewish rite, his father Zechariah was "filled with the Holy Spirit" and with great joy. Inspired by the Holy Spirit he spoke out a prophetic word and hymn of blessing for the work of redemption which God was about to accomplish in Christ. He forsaw the fulfillment of God's promise to David and his descendants that David's dynasty would endure forever through the coming of the Messianic King (2 Samuel 7:16). This King would establish peace and security for his people. We often think of peace as the absence of trouble. The peace which the Messiah brings cancels the debt of sin and restores our broken relationship with God. 
The Holy Spirit gave Zechariah a vision for his own son as a prophet and forerunner who would prepare the way for the Messiah. Every devout Jew longed for the day when the Messiah would come. Now Zechariah knows beyond a doubt that that day is very near. Like Zechariah, the Holy Spirit wants to give us vision, joy, and confidence in the knowledge of God's merciful love, protection, and care which he offers us through his Son Jesus Christ. Like the Baptist, we too are called to prepare the way that leads to Christ. Life is a journey and we are either moving towards the Lord or away from the Lord. The Lord comes to visit us each day with his life-giving Word and Spirit. Those who hunger for the Lord will not be disappointed. He will draw them to himself and show them his love and mercy. 
In sending the Messiah God has made a gracious visit to his people to redeem them. This was the mission for which Jesus Christ was sent into the world — to redeem those sold for sin and sold under sin. In the feast of the Incarnation we celebrate the gracious gift of God in sending his only begotten Son to redeem us. Let us pray that the Holy Spirit may inspire us and fill us with joy and boldness to proclaim the message of the Lord's visitation and redemption. 
"Lord, you have been gracious and merciful towards your people. Fill me with your Holy Spirit that I may bear witness to the joy of the gospel to those around me."

Suy Niệm Tin Mừng Ngày 23/12 (Luke 1:57-66 )

 Suy Niệm Tin Mừng Ngày 23/12 (Luke 1:57-66 ) 

Trong Tin Mừng hôm nay, Thánh Luca mô tả sự ra đời của Gioan Tẩy Giả như loan báo sự ra đời của Chúa Giêsu, cũng giống như lời rao giảng của Gioan Tẩy Giả sẽ công bố sứ mệnh của Chúa Kitô. Điều rất tốt là Kitô hữu chúng ta cử hành mừng ngày sinh nhật của Đấng Cứu Thế mỗi năm. Trong bài Phúc Âm Thánh Luca, hôm nay Giáo Hội đã kêu gọi chúng ta hãy nâng tâm hồn của chúng ta lên. Chúng ta có đủ mọi lý do để vui mừng, cho dù có các cuộc chiến tranh và xung đột, cho dù là có thiên tai, sự đau khổ, sầu đau, sự bất công và tất cả hận thù bao vây xung quanh chúng ta. Chúng ta thật là có phước để được sống trong thời đại này, thời kỳ sau sự ra đời của Chúa Kitô. Mặc dù tội lỗi và những khuyết điểm, yếu kém của chúng ta, Thiên Chúa vẫn tiếp tục đến với chúng tôi trong sự huy hoàng và sự quang vinh rạng rỡ của Ngài. Chúa Giêsu ngự trong tâm hồn chúng ta và trong Hội Thánh, và những sứ giả của Ngài loan truyền về Ngài trong mọi thời đại. Tuy nhiên, để nhận ra sứ giả của Ngài, chúng ta phải có đức tin. Để cảm nhận được sự hiện diện của Ngài, chúng ta phải thay đổi tâm hồn và con tim của chúng ta. Để thờ phượng Ngài như Emmanuel, Thiên Chúa ở cùng chúng ta, chúng ta phải được lấp đầy với thắc mắc và tôn thờ. 
Mùa Vọng là thời gian để chúng ta chuẩn bị sẵn sàng cho ngày Chúa Giêsu lại đến và cũng là thời gian để chúng ta canh tân đổi mới cuộc sống của chúng ta dưới sự hướng dẫn của Chúa Người đã đến hiện diện giữa chúng ta và trong ChúaThánhThần. Trong các việc làm, trong những sinh hoạt của chúng ta trong những ngày chuẩn bị cho ngày lễ Giáng sinh của chúng ta, Thiên Chúa đã luôn luôn hiện diện trong tâm hồn, trong lòng trí của chúng ta. Chúng ta hãy bỏ qua đi những phiền não đang lấp đầy trong tâm hồn của chúng ta mỗi ngày. Chúng ta hãy cầu xin Thiên Chúa cho chúng ta có đôi mắt thiêng liêng để nhận ra sự hiện diện của Ngài và đặt tâm hồn của chúng ta trong sự tin tưởng nơi Ngài để chúng ta biết luôn luôn làm theo thánh ý muốn của Ngài. 

REFLECTION
In today's Gospel, Luke describes the birth of John the Baptist as announcing the birth of Jesus, just as the preaching of John the Baptist would announce the mission of Christ. It is good that Christians celebrate their Savior's birth every year. In presenting this selection to us from Luke's Gospel, the Church is urging us to lift up our hearts. We have every reason to rejoice, for despite the wars and conflicts, despite the natural calamities, the pain, the hurt, the injustice and the hatred all around us, we are blessed to live in the age after the birth of Christ. Despite our sins and weaknesses, God continues to come to us in the splendor of his radiant glory. Jesus dwells within our hearts and in our Church and his messengers tell of him in every age. However, to recognize his messengers we must have faith. To perceive his presence, we must change our hearts. To worship him as Emmanuel, God-with-us, we must be filled with wonder and adoration. 
Advent is the time to ready ourselves for his coming and to renew our lives under the direction of his present day messengers. In the flurry of activity surrounding our Christmas celebration, God longs to be present in our hearts. Let us turn from the distractions that fill our days and beg God for eyes that recognize His presence and hearts set on doing His will. 

Meditation: 
Are you surprised to see the relatives of Zechariah and Elizabeth quibble over what to name their newborn child? Don’t we do the same thing? This child, however has been named from above! And Elizabeth is firm in her faith and determined to see that God be glorified through this child. The name John means "the Lord is gracious." In the birth of John and in the birth of Jesus the Messiah we see the grace of God breaking forth into a world broken by sin and death and without hope. John’s miraculous birth shows the mercy and favor of God in preparing his people for the coming of its Lord and Savior, the Christ. When God acts to save us he graciously fills us with his Holy Spirit and makes our faith "alive" to his promises. Do you make your life an offering to God, along with your family, and all that you possess? God wants to fill us with his glory all the days of our lives, from birth through death. Renew the offering of your life to God and give him thanks for his mercy and favor towards you? 
“Lord Jesus, you are gracious and forgiving towards us. Renew in me the gift of faith that I may believe your promises and obey your word.”

Suy Niệm thứ BA December 22, phúc âm Matthêu 1:1-17

Suy Niệm phúc âm Matthêu 1:1-17 thứ BA  December 22, 
Qua đoạn trong Phúc Âm hôm nay, Thánh Matthêu cho chúng ta thấy nguồn gốc của xác thịt con người của Chúa Giêsu, để chứng minh rằng chúa Giêsu cũng là con người phàm xác thịt như chúng ta, cũng có cha, có mẹ, có ông bà tổ tiên. Phúc âm cũng cho chúng ta biết tầm quan trọng của nguồn gốc của con người, của gia đình. Cũng như Chúa Giêsu, cũng có một gia đình, có cha là Giuse và mẹ là Maria, môt gia đình luôn yêu thương và biết hy sinh cho nhau. Chúa Giêsu yêu thương quý trọng cha mẹ mình và là một tấm gương tốt sáng cho tất cả chúng ta biết rằng chúng ta cũng phải tôn trọng và vâng lời cha mẹ.
Qua phép rửa, tất cả chúng ta đã thuộc về gia đình của Thiên Chúa, Chúng ta đều là con cái Thiên Chúa, Thiên Chúa là Cha chúng ta ở trên trời, và có nhiều chỗ ở cho dành riêng cho chúng ta ở trên đó và Chúa Giêsu đã đi trước để chuẩn bị một nơi cho mỗi người chúng ta.
Giống như người con hoang đàng đã một lần sa ngã, lầm lỡ sống trong tội lỗi và đã xa lìa Thiên Chúa, chúng ta chỉ cần đến với Cha chúng ta ở trên trời với lòng ăn năn, sám hối, Ngài luôn luôn sẵn sàng chờ đợi và đón mừng khi chúng ta trở về với vòng tay rộng mở của ngài. Chúa đang mong chờ chúng ta trong bí tích Hòa giải, chúng ta đã sãn sàng đến và làm hòa với Chúa chưa? Nhất là trong những ngày mà chúng ta đang chuẩn bị đón mừng Chúa trong Giáng Sinh, làm người.

Meditation:
Facing death, Jacob called his sons together and blessed them. For our reflections on the mystery of Christ, the blessing given to Judah, selected for today’s first reading, is the most significant as it includes Judah’s descendants, David and Jesus: “The sceptre shall not pass from Judah until he comes to whom it belongs.” That first of all refers to King David, but only as a symbol of the Messiah. The angel Gabriel’s announcement to Mary reveals the true meaning of this blessing: “the Lord God will give him the throne of his ancestor David; he will rule over the house of Jacob and his reign will have no end.” (Lk 1:32-33). Matthew’s Gospel was designed in many ways to demonstrate that Jesus was truly the Messiah, since all the prophecies of the Old Testament were fulfilled in him. Thus Matthew begins with a genealogy, demonstrating that Jesus was a descendant of Abraham, through Jacob, Judah and David.
The Alleluia verse proclaims that God’s divine wisdom guides creation with power and love. The first reading and the Gospel, each in its own way, demonstrate that God guides human history to its fulfilment in Jesus with the same wisdom, power and love.


Suy Niệm Tin Mừng thứ Hai December 21st,

 Wednesday Dec 21st, 2016

The more we meditate on Mary’s going in haste to visit Elizabeth, the more we understand the importance of the incident for an understanding of Christian spirituality, which will always be a spirituality of love manifesting itself in some form of service.  As soon as the Angel Gabriel left her, Mary may indeed have taken herself to prayer to praise and thank God for the great grace she had received. But if she did, her prayer soon led her to leave in haste to go to Elizabeth, for the revelation of Elizabeth’s pregnancy was part of the angel’s message, It is significant that Mary’s Magnificat does not come to us as part of her personal and private prayer, but only as part of her visit to Elizabeth where she shared Elizabeth’s joy and shared her own joy with her kinswoman.

            Luke gives no details about how a young woman could suddenly undertake the long and hazardous journey from Nazareth in Galilee to Elizabeth’s home in the hill country of Judea, for the story is not about Mary’s achievement in making the journey but in the love and joy that animated her. Whenever Mary is mentioned in the Gospels, the centre of attention is not Mary herself but other people and their needs. Mary is entirely free from self-centredness. To use Pope Francis’ word: Mary is entirely non-self-referential. Everything points to her son, just as her son's whole life pointed to God.  Lord, teach us to serve others as eagerly as Mary did.

 

REFLECTION
The readings in today's Mass are explosively joyous. The first reading is a love song taken from the Song of Songs, which itself is a lyrical love poem, an allegory describing the love God had for Israel and Israel for God. It's a story of young love, as one commentator puts it, "a thrilling, absorbing, ardent affection." It describes God's relationship with Israel in its early days. It's a song of joy, the exuberant, exciting joy that characterizes young love that fills to overflowing the hearts of young lovers.

            Mary, in today's Gospel, was probably still in awe because of what had  happened to her. It was a joyous awe. Her child was growing within her. Through this child something great was to happen to her country. Her joy was about to bubble over in her great song of joy, her Magnificat.  Mary had to find someone else she could share her joy with. Elizabeth was also miraculously pregnant. Perhaps she'd be able to understand her. So Mary rushed off on a journey of about 150 kilometers to bring her joy to her cousin and to ease the burden of a  Pregnancy her cousin's aging body was carrying. Elizabeth greets Mary with a joyous embrace and a joyous stirring of the baby in her womb. Part of Elizabeth's joy surely must have been the knowledge that Mary's arrival would mean for her relief from many chores. Mary would do the chores herself and allow Elizabeth the luxury of accepting the growing weariness, as the burden in her womb grew heavier with each passing day.

            The child, John - who later at the Jordan would preach the wrath of an angry God and the terror of divine judgment and who would condemn both lowly and mighty - leapt in his mother's womb for joy.

And our joy? Is our love of Jesus as exuberant as is the joy of the young lovers in the Song of Songs, as the joy of Mary and Elizabeth and John?

 

Wednesday December 21:  Joyful Anticipation of the Messiah

Suy Niệm Tin Mừng Ngày 21 tháng 12 .

Chuyến viếng thăm bà Elizabeth của Đức Maria trước khi Chúa Giêsu sinh ra có gì là quan trọng? Ân sủng của Thiên Chúa, giống như những tin mừng xốt giẻo cần phải được chia sẻ.

Đức Maria thể hiện trong hành động rất thực tế. Thiên Chúa đã đến thăm Đức Maria. Vì thế, giờ đây, Đức Maria lại mang Chúa đến với người bà con của mình đó là bà Elizabeth và Gioan đứa trẻ trong lòng bà. Món quà Thiên Chúa trao ban thật vô giá,  không có giá trị và lợi nhuận cá nhân nhưng để chia sẻ, tự hiến và phục vụ.  

Lời nói " Xin Vâng" cho một ân sủng tung mở cánh cửa dẫn đến một kho đầy những hồng ân được  đáp trả,  Trước hết là phúc lành của người mẹ già và sau đó là  niềm vui nhảy mừng của đứa bé chưa sinh. Chuyến thăm của Thiên Chúa được thừa nhận và được đón mừng hân hoan. Thiên Chúa đã viếng thăm dân của người trong quá khứ và còn được  tiếp tục đi vào cuộc sống của chúng ta.  Mùa Vọng , Mùa của hy vọng vui mừng, Chúng ta hãy mang Thiên Chúa  đến cho  những người cần được chúc phúc.

            Lạy Cha, xin khoả lấy hồn chúng con với ơn Chúa Thánh Tần, và ban cho chúng con niềm vui mừng trong việc tìm kiếm Chúa một cách chân thành hơn, Xin cho long tin của chúng con được phát triển và trưởng thành trong lời Hứa của Chúa, là được thấy niềm hy vọng trong sự vui mừng của nước Trời, và tình yêu của chúng con dành cho Chúa là tất cả những gì của chúng con.

 

Reflection on: Luke 1:39-45

What is the significance of Mary's visit to her cousin Elizabeth before the birth of Jesus? God's grace, like good news, is something that must be shared. Mary demonstrates in practical action. The Lord has visited her. So now she brings the Lord to her cousin Elizabeth and the child John in her womb. God's gifts are not for personal price and profit but for self- giving, sharing and service. Saying "Yes" to one grace opens the door to a whole storehouse of graced responses, first the elderly mother's blessing and then the unborn child's dance for joy. God's visit is acknowledged and then celebrated. The God who has visited his people in times past continues to come into our lives. Let us bring him to those who need his blessing.

Suy Niệm Tin Mừng Luca 1:29-45 Ngày 20 tháng 12, 2016

 Suy Niệm Tin Mừng Ngày 20/12

Đọc phúc âm Luke cho chúng ta một ví dụ tuyệt vời của niềm tin và sự tin tưởng. Điều này được thể hiện trong cuộc sống của hai người phụ nữ bình thường. Trong phúc âm của ngày hôm qua, chúng tôi đã có thể nhận ra niềm tin của Đức Maria khi cô ấy nói "yes" để thông báo Gabriel rằng cô đã trở thành mẹ của Chúa Giêsu. Sự kiện này khiến Mary để đi du lịch để Elizabeth. Mary thấy dấu hiệu của quyền năng Thiên Chúa hoạt động trong tử cung của Elizabeth. Những sự kiện này khẳng định niềm tin của Đức Maria trong sự vĩ đại của Thiên Chúa.

            Chúa Thánh Thần Mary và Elizabeth trả lời Đức Thánh Linh mỗi người chúng ta nhận được trong bí tích Rửa Tội và Thêm Sức. Chúng ta cũng được tràn đầy Chúa Thánh Thần. Chúng ta chỉ cần lắng nghe tiếng gọi của Chúa và nói "vâng" với Thiên Chúa thường xuyên như chúng ta có thể như chúng ta tìm kiếm để đạt được mức độ của niềm tin và sự tin tưởng như Mary Elizabeth. Khi chúng ta áp dụng lời hứa của Thiên Chúa đối với cuộc sống của chúng ta, chúng ta, như Mary Elizabeth, sẽ biết sự phấn khích và thanh thản đến từ niềm tin hoàn toàn vào Thiên Chúa của chúng tôi.

 

REFLECTION

            The gospel reading from Luke provides us with a wonderful example of belief and trust. This is expressed in the lives of two ordinary women. In yesterday's gospel, we were able to recognize Mary's belief when she said "yes" to Gabriel's announcement that she was to become the mother of Jesus. This event prompted Mary to travel to Elizabeth.

            There Mary sees the sign of God's power at work in the womb of Elizabeth. These events confirm Mary's belief in the greatness of God.

            The Holy Spirit to whom Mary and Elizabeth responded is the same Spirit that each one of us received in Baptism and Confirmation. We too are filled with the Holy Spirit. We only need to listen to the call of the Spirit and say "yes" to God as often as we can as we seek to reach the level of belief and trust like Mary and Elizabeth. When we apply God's promises to our own lives, we, like Mary and Elizabeth, will know the excitement and serenity that come from having complete faith in our God.

 

Reflection Dec 20

"Rejoice, full of grace, the Lord is with you." When the angel first uttered these words, Mary was disturbed. And yet we see that after Mary's fiat that day, we can greet each other today saying, "Rejoice, full of grace, the Lord is with you." We are in fact, a grace-filled people. The Lord has chosen to be with us always until the end of time. Pause for a while and listen while we say these words to ourselves, "Rejoice, full of grace, the Lord is with you". I know that our hearts will surely be stirred by these words. God, in His love and mercy, continues to live within us despite our shortcomings. How can we ever be worthy to stand in front of Him knowing what we know about ourselves? And yet, here we are, filled with His grace. What more is there to want?

            Today most specially, we are invited to remember how our Lord loves us, how He longs to be with us, how we cannot be complete without Him. Our hearts pour out in gratitude that our Lord has chosen to be one like us. We thank Mary for her decision to say yes to the invitation of the Lord.

            Lord, keep us close to you, do not let us stray too far from you. Keep our hearts grateful for the many graces of your love and mercy. Grant us the grace, so that like Mary, we can keep constantly at prayer, recognize your voice and be ready to say yes to your invitation.

20/12..(Isaiah 7:10-14 Luke 1:26-38)

Qua bài đọc thứ nhất hôm nay, chúng ta thấy Thiên Chúa muốn làm những điều tuyệt hảo cho dân của Ngài và cho chúng ta nhưng chúng ta cũng giống như vua Ahaz đã chống lại những việc làm của Thiên Chúa vì chúng ta thiếu sự tin tưởng nơi Thiên Chúa. Đây thường là trường hợp con người quá tự cao, tự đại và quá tư tin nơi mình. Chúng ta luôn có sự đói khát bẩm sinh và luôn luôn mong muốn mọi sự nơi Thiên Chúa, nhưng chúng ta dường như sợ phải gánh lấy những trách nhiệm khi nhận Ngài vào cuộc sống của chúng ta.

 Qua bài Tin Mừng hôm nay, chúng ta nhận thấy trinh nữ Maria, một cô bé 15 hay 16 tuổi, quá khá khác thường vua Ahaz hay bất cứ người nào trong chúng ta.  Đức Maria đã khiêm tốn, tin tưởng, không một chút do dự, Maria đã vâng nhận ý Chúa để trở thành người mẹ của Chúa Giêsu:: " Vâng, tôi đây là nữ tỳ của Chúa, xin Chúa cứ làm cho tôi như lời sứ thần nói." Bên cạnh Chúa Giêsu, cuộc sống và gương sáng của Đức Maria đã làm cho Maria trở thành một nhà thuyết giáo và là một linh hướng vĩ đại nhất mà thế giới này qua bao nhiêu thời đại đã từng được biết đến.

 Bài học về cuộc sống của Đức Maria là bài học duy nhất và là điều cần thiết đối với chúng ta. Khi Thiên Chúa muốn ban cho chúng ta chính Ngài, khi Ngài muốn làm cho chúng ta, những điều gì đó thật tuyệt vời,  chúng ta phải biết chấp nhận, không từ chối như vua Ahaz đã làm. Thay vào đó, chúng ta nên bắt chước tính khiêm nhu như Đức Maria, chúng ta phải biết sẵn sàng mở rộng lòng trí , tâm hồn và cuộc sống của chúng ta để đón nhận Ngài. Nếu có như thế thì Ngài mới đến vui vẻ và chấp nhận sống và hiện diện với chúng ta. Đó là một điều rất đơn giản và đấy chính là căn bản của người Kitô hữu chúng ta.

 REFLECTION

God wants to great things for us but we resist. This is often the case of people in general. We have an inborn hunger and desire for God, and yet we seem to be afraid of assuming the responsibility of receiving him into our lives.

Mary, the virgin, was quite different. Without hesitation, Mary consented to becoming the mother of Jesus, by saying: "I am the handmaid of the Lord. Let it be done to me as you say." Apart from Jesus, Mary's life and example makes her one of the greatest preacher and spiritual director the world has ever known. The lesson of her life is the only lesson that is essential for us. When God wishes to give himself to us, when he wishes to do something marvelous for us, we must not refuse as Ahaz did. Rather, like Mary, we must open our minds, hearts and lives to him. Only then will he come and make himself at home with us. It is as simple as that. This is basic Christianity.

 20th Dec 2016

Judah was facing a military invasion from her enemies. In the face of this danger, King Ahaz and his people became afraid. It is at this time that Isaiah goes to meet Ahaz. His advice to the king is to remain calm and not to fear because the attack will not succeed. Isaiah then offers the king a sign even when the king refuses to ask for it.

            The sign is that a young woman will bear a son and name him ‘Emmanuel’ which in Hebrew means “God is with us”. Although the figure of Emmanuel in Isaiah is not presented as a messianic figure, he will be a royal child. Although his future reign is not mentioned, what is certain, however, is that he will be a symbol of hope in weakness, of new life in the midst of destruction. The birth of a child is perhaps the most universal and enduring symbol of hope for humanity. A newborn child does not present a threat or conflict. Similarly, a child does not contribute to military defence or help resolve problems in times of crisis. Nevertheless, a child is a sign of hope for a new generation

            This Christmas we will be reminded once again of the birth of a child, Jesus, the Emmanuel. He is a sign of hope to humanity in the midst of all the conflicts, injustices and divisions that are taking place in many parts of the world, and even in our nation. He comes as a child to remind us that God is with us and that to God, nothing is impossible.

            Lord, You are my hope regardless the circumstances.

 Suy Niệm Tin Mừng Luca 1:29-45 Ngày  20 tháng 12, 2016

Qua bài tin mừng hôm nay, Nếu chúng ta càng để tâm suy niệm việc về Đức Maria đã vội vàng ra đi và đến thăm Elisabét chị họ mình , chúng ta càng hiểu rõ hơn tầm quan trọng về sự hiểu biết tinh thần Kitô giáo, mà tinh thần yêu thương luôn luôn sẽ được thấy dưới hình thức phục vụ.  Ngay sau khi Thiên Thần Gabriel ra đi, Đức Maria có thể đã cầu nguyện để ca ngợi và tạ ơn Chúa vì hồng ân vĩ đại mà Đức Maria đã nhận được nơi Thiên Chúa. Nhưng nếu Đức Maria  đã đã thức sự cầu nguyện như thế, thì lời cầu nguyện của Đức Maria  đã sớm thúc đẩy  Đức Maria  ra đi trong vội vàng để đến thăm Elisabét, cho sự mặc khải về thời kỳ mang thai của  Elisabét là một phần thông điệp của thiên thần, điều quan trọng là lời ngợi khen (Magnificat) của Đức Maria không đến với chúng ta như là một phần cầu nguyện riêng tư của Đức Maria, nhưng đó chỉ là một phần trong cuộc viếng thăm bà Elisabét, nơi mà Đức Maria đã sung sướng hạnh phúc để chia sẻ niềm vui của mình với Elisabét, chia sẻ niềm vui của mình với người thân thích

            Trong Tin Mừng, thánh Luca đã không đưa ra một chi tiết nào về cách một phụ nữ non trẻ, có thể thực hiện cuộc hành trình dài hơn 150 cây số đầy nguy hiểm từ Nazareth vùng Galilê đến nhà của Elisabét trong vùng đồi núi của xứ Giu-đê, Câu chuyện đây không phải là để nói tới thành tích của Đức Maria trong việc thực hiện chuyến đi mạo hiểm này, nhưng muốn nói đến tình yêu và hình ảnh niềm vui đang linh hoạt nơi đức Maria. Nếu chúng ta chịu khó để ý, mỗi khi Đức Maria được nhắc đến trong Tin Mừng, chúng ta thấy trọng tâm được chú ý đến không phải là Đức Mẹ, nhưng những người khác và nhu cầu của họ. Đức Maria là hoàn toàn được đặt ngoài trọng tâm của các câu chuyện sự chú ý của mọi người.  Như lời Đức Giáo Hoàng Franxicô đã nói:” Đức Maria thì hoàn toàn chưa bao giờ đã tự nhắc tới mình. Tất cả mọi thứ Đức Maria đã hướng đến người con trai của , cũng như trọn cuộc sống của người con trai của đã hướng vào Thiên Chúa.

            Lạy Chúa, xin dạy chúng con biết phục vụ người khác một cách háo hức hăng say như Đức Maria đã làm.

 


Suy Niệm các bài đọc Ngày 19/12.. Luke 1:5-25

 Suy Niệm các bài đọc Ngày 19/12.. Luke 1:5-25

Trong bài các đọc hôm nay cho chúng ta thấy được những sư kỳ diệu về sự ra đời của hai đứa trẻ Samson và Gioan Tẩy Giả bởi vì hai trẻ này đã được sinh ra qua các bà mẹ hiếm muộn đã lớn tuổi, quá tuổi sinh con. Trong thời gian Chúa Giêsu, những người đàn bà hiếm muộn hay son sẻ nghĩa là khộng có con hay không có thể sinh sản được thường bị coi là những người vô phước. Những người đàn bà này thường bị những người khác trong xã hội thời bấy giờ coi rẽ và kinh khi.      Chúng ta ai cũng đều muốn được người đời biết đến.Tất cả chúng ta ai cũng mong có được có sự bất tử và hy vọng rằng thế giới sẽ không thể khá giống nhau bởi vì chúng ta đã từng sống trong thế giới đó. Chúng ta luôn cố gắng để lại một cái gì sau lưng, để cho những người khác đến sau biết rằng chúng ta đã từng mặt ở đây. Một số người trong chúng ta đã cố gầy dựng vương quốc của mình bằng vàng và bạc, Họ  xây cái quyền lực và uy tín của bằng bê tông cốt thép . Những người khác để lại mố khối lượng sách vở, tài liệu, những gì họ đã viết ra với hy vọng ai đó đọc sẽ được xúc động, hoặc được chữa lành bởi những gì họ đã viết và chia xẻ..  những người khác muốn xây dựng vương quốc của mình bằng chính máu thịt của mình là : những người  con trai và con gái để giữ được cái tên và nối dòng, nối dõi của họ trong tương lai, để đảm bảo cuộc sống cho tương lai của nhân loại.  Những người đàn bà mà không thể sinh sản được thường bị coi là người vô phúc và thường bị  những người khác, coi thường và kinh bẻ.  Nhưng cuộc sống hôm nay con người chỉ muốn thoả mãn riêng tư, rồi đâm ra ích kỷ  không còn nghĩ tới thế hệ tương lai mà chỉ biết hưởng thụ những gì họ đang có hôm nay.

            Chúng ta biết rằng chúng ta đã bị lạc hướng đi của chúng ta bởi vì chúng ta không thể xây dựng cái vương quốc riêng trong chúng ta. Vì chúng ta đã không để cho Thiên Chúa ngự trị trong tâm hồn và làm chủ trái tim của chúng ta, Vì chính Chúa là Thiên Chúa của chúng ta đã phải làm việc trong cuộc sống của chúng ta. Chỉ có một mình Chúa mới có thể xây dựng vương quốc trong chúng ta. Và chỉ có Ngài mới có thể xây dựng được các vương quốc đó hoàn hảo nhất, và dài lâu nhất trong m hồn những son sẻ, hiếm muội.  Đây là ở trong tâm hồn tách biệt, ở trong tâm hồn không hề cản trở, Thiên Chúa có thể tìm thấy một nơi để xây dựng và trang điểm cho  vương quốc của Ngài trong tinh thần.

            Gioan Tẩy Giả được sinh ra từ bụng mẹ già hiếm muộn, cũng giống như  Samson và một số người khác đã phục vụ Chúa. Chúa Giêsu đã được sinh ra trong lòng một trinh nữ, từ một trái tim chỉ dành riêng cho một mình Thiên Chúa. Đó là cách làm việc của Thiên Chúa với con người. Con người chúng ta càng cố gầy dựng,  chúng ta càng thất bại, chúng ta càng phấn đấu, chúng ta càng thua lỗ, vì vương quốc của chúng ta của riêng chúng ta. Tuy nhiên, khi chúng ta để cho Thiên Chúa hoạt động trong chúng ta  và đi vào cuộc sống của chúng ta, các phép lạ sẽ xảy ra (có khi chúng ta không thể nhận thấy) cuộc sống của chúng ta được đầy đủ hoàn toàn như lòng ước muốn. Vì vậy, chúng ta hãy chuẩn bị sẵn sàng để đón Chúa sắp đến với chúng ta  trong Mùa Vọng này, Hãy chuẩn bị cho ngày giáng sinh của Chúa trong vương quốc nơi tâm hồn chúng ta. Đây là thời gian và mùa của triều đại của Chúa Thánh Thần khi người hiếm muộn (son sẻ)  sinh con mang lại hoa quả của Thiên Chúa.

 

REFLECTION
In today's readings we have the miraculous conception of two children Samson and John the Baptist by mothers who were sterile. In the time of Jesus, to be barren was no blessing. To be sterile or fruitless, was to be without honor and also very embarrassing.

                We all want to be remembered. We all want to leave something of ourselves behind. Everyone longs for immortality and hopes that the world will not be quite the same because we have been there. We attempt to leave something behind so that others will know that we have passed this way. Some build empires of gold and silver, of concrete and steel, of power and prestige. Others leave behind volumes of what they have written in the hope that someone will be touched, moved, or healed by what they have said. Still others build empires of flesh and blood: sons and daughters to carry their name into the future, and to guarantee life for the future of the human race.  To be barren is no blessing. To be sterile, to be fruitless is without honor and embarrassing. But all of us are barren. All of us have areas of life, which bear no fruit. All of us come up short in many ways. And sometimes after building empires of gold and silver, of concrete and steel, of power and prestige, of flesh and blood, we sense that we have missed the point.

            We know that we have lost our way because we failed to build the empire within us. We have failed to let God reign in our heart. It  is the Lord our God who must work in our lives. It is he alone who can build the empire within us. Often it seems he builds the best, the most lasting, the most enduring kingdoms in the hearts of the barren. It is in the detached heart, in the unencumbered heart, that God can find a place to build and fashion his kingdom of the spirit.

            John the Baptist came from a barren womb, so did Samson and some others who served the Lord. Jesus came from a virgin womb, from a heart reserved for God alone. Such is God's way with people. We build, we fail, we strive, we lose, because our kingdoms are our own. Yet, when God works and enters our lives, miracles happen and our lives are full. So let us prepare for the coming of God this Advent, for his birth within the empire of our hearts. This is the time and the season of the Spirit's reign when the barren give birth and bear the fruit of God.